ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 400: Quần lót màu đỏ

Lưu Nhất Thiên thật sự bị thương rất nặng, vì trước đó Tiểu Dương vẫn đi theo Lưu Nhất Thiên, hơn nữa trước khi đi Chúc Hạ Dương đã đến tìm anh, dặn dò anh phải để ý Lưu Nhất Thiên, đảm bảo an toàn cho ông ấy. Vậy nên khi có thời gian, Tiểu Dương nhất định sẽ đến bệnh viện thăm ông ấy. Bình thường cũng có người ẩn núp ở bệnh viện giám sát. Dù không hiểu ý của Chúc Hạ Dương lắm, nhưng mà anh ta tin tưởng Chúc Hạ Dương.

Mà sau khi Nhiếp Chi Dư ngồi được lên vị trí của Lưu Nhất Thiên xong thì cũng không hề tích cực như lúc tranh công với Lưu Nhất Thiên, ngày nào cũng không thấy bóng dáng đâu. Cùng lúc đó, Tiểu Dương nhận được điện thoại của Nhiếp Chi Dư. Tuy trong lòng Tiểu Dương không hề muốn, nhưng dù sao bây giờ mình cũng là cấp dưới của gã ta, lại không thể không đi. Trong lòng ấm ức, anh vẫn đến cửa nhà của Nhiếp Chi Dư.

Tiểu Dương mở cửa ra, sau khi tháo giày đặt ở cửa thì đi vào phòng. Rèm cửa nhà Nhiếp Chi Dư luôn kéo kín, không để lọt chút ánh sáng nào, hơn nữa còn có mùi kỳ lạ khiến trong lòng Tiểu Dương có một cảm giác kỳ quái.

"Nhiếp Chi Dư này không phải là mua trúng nhà ma rồi chứ, nếu không... sao nhà này lại có cảm giác đáng sợ như vậy."

Tiểu Dương thầm nghĩ.

"Quên đi, vẫn nên nhanh chóng đi thôi."

Lấy quần áo trong tủ ra xong, lúc ra cửa Tiểu Dương lại thấy mắc vệ sinh, bèn đặt quần áo ở tủ giày trên cửa, xoay người đi vào nhà vệ sinh. Sau khi xong việc, Tiểu Dương đi đến cửa cúi đầu mang giày, tay lại làm rơi quần áo xuống nền nhà, rơi đầy ra đất.

"Mẹ kiếp, đúng là đen đủi."

Mang giày xong, Tiểu Dương không thể làm gì khác là mở đèn ngồi xổm xuống nhặt quần áo. Nhìn quần lót màu đỏ rơi ở góc cửa, trong lòng Tiểu Dương chửi tục một hồi.

"Mình dù gì cũng là một người cảnh sát, sao lại đến mức phải đi nhặt quần lót thế này? Nhiếp Chi Dư, đợi đội trưởng Lưu khỏe lại, nhất định phải giẫm ông xuống."

Tiểu Dương oán giận đưa tay nhặt quần lên, một đồ vật màu đen khác đập vào mắt. Anh ta nhặt đồ dưới đất lên, khi nhìn thấy chữ số đó, trong lòng ngẩn ra.

"Sao thứ này lại xuất hiện ở đây... Lẽ nào?"

Tiểu Dương vội vàng cất nó vào túi quần của mình, sau đó rời khỏi nhà của Nhiếp Chi Dư.

Ở một nơi khác, Chúc Hạ Dương đang ở tầng địa ngục thứ năm cố nén sự khó chịu trên người, khó khăn đi từng bước một về phía trước. Vô số lần cô đã cảm nhận mình không thể tiếp tục kiên trì được nữa, cô cảm thấy có vẻ như mình thật sự phải nằm lại đây, hoặc là linh hồn sẽ tan biến mất. Nhưng mà cô vẫn không muốn từ bỏ.

Sau đó, chỉ thấy Chúc Hạ Dương nằm sắp trên mặt đất, cảm giác nóng bỏng cứ như muốn chiên cô thành thịt chiên vậy. Một giây sau, Thị Huyết đế và Lô Sênh xuất hiện trước mặt cô, nhìn chằm chằm vào cô cứ như đang nhìn một sinh vật nhỏ nực cười.

Chúc Hạ Dương không để ý đến bọn họ, vẫn bò về phía trước như cũ, hai tay đã đầm đìa đầy máu, móng tay cũng lung lay sắp gãy. Tuy là khi thấy Lô Sênh cô rất ngạc nhiên, nhưng mà cô không thể thể hiện ra ngoài.

"Cô là Chúc Hạ Dương, là cô gái có thể được Hằng Cổ đế thích?"

Chúc Hạ Dương không để ý đến nàng ta, một giây sau, trên đầu bỗng đau đớn, mái tóc bạc bị Lô Sênh nắm vào tay, bỗng

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip