Chương 403: Tình yêu của Minh Đại
Mọi người vốn đều là hung thần tà ác, ai cũng muốn tranh đoạt một phần quyền thế, nuốt chửng kẻ khác để bản thân trở nên lớn mạnh. Nhưng mà trong tháp này có nhiều ác quỷ như vậy, lại không ai đụng ai, chẳng phải là vì kiêng kỵ điểm này sao? Không có bất cứ ai dễ chọc, chọc giận ai cũng không có kết quả tốt.
Linh hồn trước mắt này quả thực rất hấp dẫn, nhưng lời này của Minh Đại cũng nhắc nhở những ác quỷ này: Người trước mắt này nói không chừng cũng là một người không dễ chọc, chọc giận sợ là sẽ chuốc phiền phức.
"Vậy thì giữ lấy đi."
Lão già đi mất, những ác quỷ khác cũng thi nhau tản đi. Chúc Hạ Dương cảm kích nhìn Minh Đại, sau đó tự mình giới thiệu tên, bởi Minh Đại xem như là ân nhân cứu mạng của mình rồi.
Chúc Hạ Dương và Minh Đại ngồi xuống, nhìn gò má trắng nõn của nàng, đôi mắt hờ hững dường như ẩn chứa nhiều điều hy vọng xa vời. Chúc Hạ Dương tò mò hỏi:
"Minh Đại, cô thật sự giống như bọn họ nói, vì không muốn chuyển thế nên mới đến đây sao?"
Minh Đại không trả lời ngay mà hỏi ngược lại:
"Cô biết tại sao ta lại giúp cô không?"
"Tại sao?" Chúc Hạ Dương đáp.
"Bởi vì cô khiến ta nghĩ đến một người."
Minh Đại khẽ đáp, đoạn nàng tháo cây trâm gỗ trên đầu xuống, mái tóc dài xõa tung ra nhưng vẫn xinh đẹp như cũ. Nàng nhìn cây trâm gỗ, ánh mắt như ẩn chứa nỗi nhớ và bi thương vô tận.
Cây trâm nhất định rất quan trọng với nàng nhỉ? Chúc Hạ Dương thầm nghĩ.
Đúng lúc đó, Minh Đại ngẩng đầu và nói:
"Nhóc con, vị trước mắt cô chính là một công chúa đấy, dù là dưới một người trên vạn người nhưng mà cũng phải chịu không ít khổ nạn, nếu không... cũng sẽ không vì trốn tránh chuyển thế mà chủ động xin được đến nơi lạnh lẽo âm u này."
"Đúng vậy, không ngờ đến là người khi còn sống không có nổi một người bạn có địa vị như tôi lại có thể đứng chung dưới một mái hiên với công chúa, nếu có thể thì kiếp sau tôi nhất định sẽ nhớ kỹ, cũng là có chuyện đáng để tự hào."
Chúc Hạ Dương trêu đùa.
"Nói không chừng không thể có kiếp sau nữa."
Minh Đại đáp, ánh mắt vẫn hướng về cây trâm gỗ.
Công chúa? Lại còn chủ động đến đây? Nhất định là có chuyện cũ. Chúc Hạ Dương suy đoán.
Minh Đại ngẩn người nhìn cây trâm trong tay, giữa lúc Chúc Hạ Dương định mở miệng hỏi gì đó, nàng thản nhiên nói:
"Mấy trăm năm này đều đã nghe hết chuyện cũ của mọi người, ta cũng thường muốn kể chuyện xưa của mình ra, nhưng nói chung là không thể vượt qua được giới hạn trong lòng mình, hôm nay ta sẽ thay đổi nói cho mọi người biết vậy."
Minh Đại vẫn nhìn vào cây trâm như trước, ngón tay nhẹ nhàng lướt qua cây trâm, mỗi một hành động đều tình cảm đến vậy. Nàng bắt đầu kể:
"Năm đó tôi là một cô gái nhỏ bướng bỉnh, len lỏi trong khắp hoàng cung, rất hiu quạnh. Có một buổi chiều, hôm đó hoàng hôn thật là đẹp, cứ như toàn bộ hoàng cung đều được khoác lên một lớp vàng ánh mỏng. Chạy quanh một lúc ta cũng không biết mình đã đi đâu, sau đó bỗng thấy một cô gái không lớn hơn ta là mấy..."
Nghe chuyện của Minh Đại, tâm trạng của Chúc Hạ Dương càng nặng nề, cứ như cả thế giới đều đau lòng vì câu chuyện của Minh Đại. Sự gặp gỡ giữa Minh Đại và cung nữ kia từ ban đầu đã không đúng, nhưng đó là là sự dịu dàng tốt đẹp nhất tồn tại
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền