ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 406: Trai đẹp nhà giàu

"Anh Ninh, em biết là anh không nhớ em, nhưng mà em chưa từng quên anh."

Lan Khê Nguyệt cười nhìn Ninh Khanh Nam, ánh mắt rất nồng cháy.

Mà Ninh Khanh Nam nhìn thoáng qua Xích Ý bên cạnh, rất ngại ngùng hơi lùi về sau, ái ngại nói:

"Cô nương, tôi thật sự không quen cô, nếu thật sự là người quen cũ, cũng xin cô cho tôi chút thời gian để nhớ lại."

"Được, em cho anh thời gian, nhưng mà hy vọng anh có thể nhanh lên."

Trên gương mặt Lan Khê Nguyệt vẫn nở nụ cười ngọt ngào, thân thể tuyệt diệu mềm mại như hoa hồng khiến người ta muốn bảo vệ.

Lúc Lan Khê Nguyệt xoay người rời đi nhìn thoáng qua Xích Ý, ánh mắt cô ta chứa sự cao ngạo quen thuộc khiến Xích Ý lại càng cảm giác quen thuộc hơn.

Xích Ý vẫn đang tìm kiếm hình ảnh cô gái này trong đầu, anh ta dám chắc mình nhất định đã gặp cô ta ở đâu rồi.

"Sư huynh, huynh thật sự không quen cô gái đó sao? Đệ cảm thấy rất quen đó."

"Cô ấy nhận lầm người sao?"

Ninh Khanh Nam nghiêm túc nhìn Xích Ý, mà Xích Ý lại vội vàng chối.

"Sao lại vậy, chẳng qua là đệ thấy hình như đã gặp cô ta ở đâu rồi."

Lan Khê Nguyệt đi xa, hai người cũng rời đi.

Lúc này ở địa ngục, Chúc Hạ Dương cầm hộp nhỏ trong tay giao cho Thị Huyết đế, sau đó nhìn Mạc Thần đang lơ lửng hạ từ trên cao xuống, cô tiến lên ôm lấy Mạc Thần vào lòng, sau đó nói với Thị Huyết đế.

"Ngài đã nói tôi giúp ngài lấy được đồ, ngài sẽ để chúng tôi đi."

"Yên tâm, Thị Huyết đế ta nói lời luôn nhất ngôn cửu đỉnh."

Thị Huyết đế nhìn vật trong tay, miệng nhếch lên nụ cười đắc ý, sau đó vung tay lên một cái, cả hắn, Mạc Thần và Chúc Hạ Dương đều cùng nhau biến mất.

Vừa chớp mắt, nhìn nơi quen thuộc này, Chúc Hạ Dương đã kịp phản ứng lại, mình và Mạc Thần đã đi ra rồi, đây chính là cửa thứ nhất.

"Tiểu Hạ Dương, sao cậu lại đến đây, lẽ nào cậu cũng..."

"Không sao, cậu yên tâm, mình sẽ đưa cậu về dương gian."

Chúc Hạ Dương nhìn Mạc Thần, nghiêm túc nói.

Mạc Thần hơi ngẩn ra sau đó nắm chặt lấy tay Chúc Hạ Dương, hôn nhẹ lên tay nói:

"Cảm ơn cậu Tiểu Hạ Dương."

Anh ta biết mình cảm ơn thì cũng không thấm vào đâu so với việc Chúc Hạ Dương tự đến âm giới cứu mình, nhưng mà anh ta cũng chỉ có thể cảm ơn.

Mà trong lòng thì lại càng bị cảm động làm yên lòng.

Không phải là anh ta hối hận vì đã cứu Chúc Hạ Dương, dù mình có ở lại địa ngục hoặc là chuyển thế đầu thai thì anh ta đều không hối hận, nếu như để anh ta chọn lại một lần nữa, anh ta vẫn sẽ chọn như vậy.

Chỉ cần chết đi có thể đổi lại Chúc Hạ Dương, mọi thứ đều đáng giá.

Nhìn thấy Chúc Hạ Dương đứng trước mặt mình là điều kinh ngạc hốt hoảng mà anh ta không dám tưởng tượng.

Đúng vậy, là kinh ngạc hốt hoảng!

Anh ta thật sự nghĩ rằng Chúc Hạ Dương đã chết nên mới đến âm phủ, vậy thì anh ta sẽ rất đau lòng.

"Mạc Thần, mình hỏi cậu một chuyện trước."

"Cậu nói đi."

Nhìn bộ dạng nghiêm túc của Chúc Hạ Dương, vẻ mặt Mạc Thần cũng trở nên bình tĩnh, yên lặng chờ đợi câu hỏi của Chúc Hạ Dương.

Anh ta có vẻ như đã biết trước rằng đó sẽ là sự tra hỏi và phán quyết dành cho mình.

"Những gì cậu nói trước đó là thật sao?"

Không khí bỗng trở nên yên lặng, Chúc Hạ Dương có vẻ như có thể nghe được từng hồi tiếng

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip