ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 411: Mất mặt quá

Sau khi thức dậy, Chúc Hạ Dương và Dư Sanh bèn đến tìm Mạc Thần, muốn xem thử anh ta thế nào. Trên đường đi, Chúc Hạ Dương đi chậm bước chân, nhìn Dư Sanh cúi đầu, ngẩn người đi vượt qua mình, đi thật xa cũng chưa nhận ra mình không đi theo.

"Dư Sanh, em sao rồi, chuyện với Y Bạch tiến triển không thuận lợi sao?"

"Ôi!" Dư Sanh giật mình, ngẩng đầu lên không thấy Chúc Hạ Dương bèn vội vàng xoay người lại:

"Chị... nói gì vậy, không có chuyện đó."

"Đừng có giấu, chị biết hết. Chị biết tại sao em lại quan tâm Y Bạch như vậy, lại còn đích thân đến Linh Sơn xem tình hình của anh ấy. Nhưng mà chị lại không tin vì em biết ơn anh ấy đã cứu em, ít nhất thì không hoàn toàn là vậy."

Dư Sanh cứ như đã bị vạch trần tâm sự, cô ấy có vẻ luống cuống tay chân, động tác cúi đầu và ánh mắt lảng tránh rõ ràng để lộ hết tâm sự của cô ấy.

"Nói cho chị biết một chút, không chừng chị có thể giúp... hai người."

Ban đầu Dư Sanh còn nhăn nhăn nhó nhó không dám nói ra, mà Chúc Hạ Dương cũng không bắt ép.

Cô từ tốn nói:

"Tâm sự của em không thể giấu được, nếu như em khăng khăng như vậy, chàng trai đẹp trai như Y Bạch không chừng sẽ rất nhanh bị người khác cướp mất đó. Hơn nữa nếu như em tỏ tình trước khi đánh Lâm Trí Lâm thì có lẽ Y Bạch sớm đã bị em tóm được."

Lời này có vẻ tiếp cho Dư Sanh thêm dũng cảm, cô ấy ngẩng đầu lên nhìn Chúc Hạ Dương, ánh mắt có sự quyết tâm, sau đó ưỡn ngực đi về phía trước.

Chúc Hạ Dương nhìn cô gái tự nhiên thay đổi thái độ, xem ra sau đó sẽ có cảnh hay xem.

"Em có thể đi chậm một chút không, đi như vậy mà bị vấp ngã sẽ rất khó coi, nếu xấu xí sẽ bị từ chối đó."

Chúc Hạ Dương vừa dứt lời đã thấy Dư Sanh đạp phải cục đá dưới chân ngã nhào một cái, quỳ xuống đất một lúc lâu không nhúc nhích. Lúc này Chúc Hạ Dương mới vội vàng chạy lên đỡ cô ấy, mà Dư Sanh lại không hề nhúc nhích.

"Em không sao chứ? Ngã có bị đau chỗ nào không?"

Dư Sanh không trả lời, một lúc lâu sau mới lắc đầu nhưng vẫn không đứng lên.

"Vậy em mau đứng lên đi, bị thương ở đâu thì chúng ta mau xử lý."

"Thật xấu hổ mà."

Bốn chữ bỗng nhiên được thốt ra từ miệng Dư Sanh, cô ấy gần như là muốn chui đầu xuống đất vậy, một lúc lâu mới ngẩng đầu lên, hai má ửng đỏ như đít khỉ nhìn rất buồn cười.

"Được rồi, nếu đã mất mặt như vậy thì hãy mất mặt cho hết luôn đi."

Dứt lời, chỉ thấy Dư Sanh bỗng bò từ dưới đất dậy, đưa tay phủi phủi bùn đất trên người, sau đó lại tiếp tục đi.

Chúc Hạ Dương nhìn dáng vẻ này của Dư Sanh, nghĩ nếu mà mình có thể giác ngộ sớm thì sớm đã túm được Dạ Minh trong tay. Cô chợt nhớ lại những ngày trên đường đến Linh Sơn và đi âm giới, mình chưa quan tâm đến việc của Dư Sanh, cũng không biết cô ấy và Y Bạch tiến triển đến đâu rồi.

Phòng của Y Bạch và Mạc Thần rất gần, lúc hai người vừa chạy đến thì nghe được tiếng hét chói tai của La Sinh, cũng vội vàng chạy đến.

Đập vào mắt là hình ảnh khiến hai người dở khóc dở cười, một người đàn ông cao lớn như La Sinh vậy mà lại trốn sau một người nhìn gầy yếu bệnh tật như Y Bạch, vẻ mặt bất đắc dĩ nhìn chằm chằm Mạc Thần. Mà Y Bạch liên tục giải thích với

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip