Chương 415: Dù cho em có ở bên hắn thì hắn cũng sẽ không cứu anh
Y Bạch chưa bao giờ nhìn Chúc Hạ Dương với ánh mắt như vậy. Chúc Hạ Dương hơi ngẩn ra, bỗng cảm giác như mình bị ăn tươi nuốt sống vậy. Vậy hẳn là Y Bạch đang trách mình và Dư Sanh giấu không nói chuyện này cho anh ấy biết, hơn nữa còn phối hợp với Dư Sanh làm chuyện nguy hiểm như vậy nhỉ?
Cùng lúc ấy, Y Bạch nhìn Dư Sanh bị Túc Âm ôm vào lòng, hai môi kề sát nhau khiến lòng anh ta đau đớn như bị dao đâm vậy. Tức giận! Khó chịu!
"Súc sinh, ngươi buông cô ấy ra."
Y Bạch muốn tránh thoát khỏi Ninh Khanh Nam để lao lên trước.
Tuy nhiên, từ cánh tay phải nối dài đến tim bỗng co rút lại đau đớn khiến cả người anh ta run lên, sau đó dùng tay nắm chặt lồng ngực mình, thân thể từ từ ngồi xuống.
Túc Âm bỏ Dư Sanh ra, ôm Dư Sanh vào lòng, lạnh lùng nhìn Y Bạch, cười như điên nói:
"Ta đã nói rồi, cô ấy là người của ta, ta nhất định sẽ làm cho cô ấy quay về bên cạnh ta."
"Ngươi mơ tưởng."
Y Bạch cố nén đau đớn, nhe răng trợn mắt nói:
"Dư Sanh, em quay lại đi, dù em có ở bên hắn thì hắn cũng sẽ không cứu anh."
Y Bạch lắc đầu, nước mắt rơi xuống. Đáp lại anh, nước mắt của Dư Sanh cũng như vỡ đê, từ lúc nhìn thấy Y Bạch kia cô ấy đã không nhịn nổi nữa.
"Hắn đã đồng ý với em là nhất định sẽ cứu anh. Y Bạch, chuyện này xem như em nợ anh, nên để em trả lại cho anh, nếu không... Dù có xuống dưới rồi em vẫn sẽ áy náy không yên."
"Sao em lại ngốc như vậy?"
Nước mắt của Dư Sanh từng giọt một rơi xuống, khóe miệng lại hơi cười cười, sau đó dời mắt khỏi Y Bạch. Cô ấy xoay người nhìn Túc Âm, chậm rãi nói:
"Thời gian của anh ấy không còn nhiều lắm, tôi đã đồng ý đi theo ngài, vậy cũng mong ngài thực hiện lời hứa của mình."
Nghe vậy, Túc Âm mỉm cười, sau đó một tay đẩy Dư Sanh ra sau, tay phải hút lấy Y Bạch, chỉ thấy ngay cả Ninh Khanh Nam cũng không kéo lại được, thân thể của Y Bạch bay lên rời, nháy mắt dời đến bên cạnh Túc Âm. Móng vuốt của hắn nắm chặt lấy cổ của Y Bạch, sau đó từ từ bóp chặt, trên mặt nở nụ cười đắc ý.
"Ngài làm gì vậy, mau thả anh ấy ra."
Dư Sanh thấy vậy lớn tiếng hô, dùng tay đấm mạnh vào sau lưng Túc Âm nhưng lại không hề hấn gì.
"Y Bạch."
"Y sư đệ."
Chúc Hạ Dương và Ninh Khanh Nam cùng đồng thanh hô lớn, hai người đang định tiến lên, chỉ thấy Y Bạch kêu lên một tiếng đau đớn, lực trong tay Túc Âm càng mạnh hơn.
"Nếu như các người đến gần thêm một bước, ta sẽ để cô lại đến cõi âm một lần nữa. Lần này xem thử xem cô còn có năng lực đưa cậu ta về không."
"Ngươi..."
"Ha ha ha!"
Túc Âm nhìn vẻ mặt tức giận của Chúc Hạ Dương và dáng vẻ đau đớn của Y Bạch, trong lòng hắn càng vui sướng, cười lớn giơ thân thể của Y Bạch lên thật cao.
Tuy là nắm đấm của Dư Sanh chỉ như là gãi ngứa cho Túc Âm nhưng mà cô ấy vẫn không từ bỏ:
"Ngươi là một tên lừa gạt, rõ ràng ngươi đã đồng ý giải độc thi cho anh ấy, tại sao lại làm như vậy?"
Ánh mắt Túc Âm chứa vẻ cưng chiều và cuồng vọng, nói:
"Ta đã đồng ý với em, cho em như ý."
Dứt lời, tay kia của Túc Âm đặt trước ngực Y Bạch, chỉ thấy độc thu trên người Y Bạch
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền