Chương 426: Chú chữa thương cho mẹ
"Thật vậy sao?"
Hai mắt Bảo Bảo đẫm lệ nhìn Chúc Hạ Dương.
Chúc Hạ Dương gật đầu, ôm thật chặt nhóc con vào lòng.
"Mẹ sẽ mãi mãi không bỏ rơi con."
Lúc này ba người mới hiểu được hóa ra Bảo Bảo cho rằng những dấu vết trên người Chúc Hạ Dương là vì đến âm giới cứu Mạc Thần nên mới có.
"Mẹ là một kẻ lừa gạt, mẹ nói là yêu con nhất nhưng tại sao lại muốn đến một nơi nguy hiểm như âm giới. Vì cứu Mạc Thần mà cả người đầy vết thương, còn nói là yêu con nhất. Nếu như mẹ yêu con nhất thì cũng sẽ không mạo hiểm bất chấp có thể mãi mãi rời xa Bảo Bảo mà đi cứu người ta."
...
Chúc Hạ Dương có hơi dở khóc dở cười, tên nhóc này suýt chút nữa đã khiến mình nói ra chuyện với Dạ Minh. Cố nén cười nhìn Dạ Minh, sau đó nâng Bảo Bảo lên:
"Bảo Bảo ngoan, không phải mẹ đã bình an trở về sao, vết thương kia không sao cả, chú Dạ Minh là cao thủ trị thương, sẽ chữa ngay."
Dạ Minh không thể làm gì hơn là ấm ức bĩu môi, dáng vẻ rất đáng yêu. Nhưng trong đôi mắt màu xanh nhạt lại đầy vẻ cưng chiều.
Hiểu Uyển thu dọn đồ đạc xong thì đi về nhà. Kế tiếp, Dạ Minh đóng cửa tiệm rồi cùng Chúc Hạ Dương và Bảo Bảo lên lầu.
Sau khi tắm nước nóng xong, Bảo Bảo vào phòng với Chúc Hạ Dương, còn Dạ Minh nhìn hai người một lớn một nhỏ nằm trên giường, trong lòng ngứa ngáy. Anh cũng muốn ôm cô gái của mình mà.
Sau đó, nhận thấy Bảo Bảo đã ngủ say, Dạ Minh lặng lẽ đi vào phòng. Anh đến bên cạnh giường, đưa tay ôm lấy Bảo Bảo, nhưng Chúc Hạ Dương lại thức giấc.
"Anh làm gì vậy?"
Chúc Hạ Dương khẽ hỏi.
"Em là của anh, anh cũng muốn ôm, để nó sang phòng bên ngủ."
Chúc Hạ Dương đang định nói gì đó thì Bảo Bảo trong lòng Dạ Minh bỗng thức dậy, dụi dụi mắt, giọng nói ngái ngủ rất đáng yêu:
"Chú Dạ Minh, chú đang làm gì vậy, cháu cũng muốn ngủ chung với mẹ."
Dạ Minh cười cười, dỗ dành:
"Bảo Bảo cũng thấy vết thương trên người mẹ rồi đúng không, bây giờ chú Dạ Minh sẽ chữa thương cho mẹ, nhưng mà Bảo Bảo không được nhìn, nhìn thì vết thương sẽ không thể lành."
Bảo Bảo nghiêng đầu suy nghĩ một lát sau đó gật đầu, nhảy khỏi vòng tay của Dạ Minh đi ra ngoài.
"Vậy chú cẩn thận chữa thương cho mẹ đi, Bảo Bảo sẽ nghe lời."
"Nhớ rõ, dù nghe được tiếng kêu gì cũng không được vào. Nếu không sẽ... ngắt quãng việc chữa thương."
Dạ Minh căn dặn thêm.
"Yên tâm." Bảo Bảo đáp rồi đi ra ngoài, không quên đóng cửa lại cẩn thận.
Chúc Hạ Dương nhìn thấy dáng vẻ này của Dạ Minh thật sự rất đểu, vì muốn lừa Bảo Bảo mà lý do gì cũng có thể lấy ra dùng.
Dạ Minh vui vẻ leo lên giường Chúc Hạ Dương, chui vào chăn. Anh ôm chặt Chúc Hạ Dương vào lòng, nghịch ngợm đặt cằm lên cổ cô.
Chúc Hạ Dương vỗ vỗ nhẹ anh một cái:
"Muốn ngủ thì ngủ, đừng làm ồn, việc này đã hy sinh thời gian em dành cho Bảo Bảo."
"Vì đã hy sinh thời gian quý giá của Bảo Bảo, chúng ta càng không nên lãng phí đúng không?"
Dạ Minh vừa nói vừa hôn lên gò má của Chúc Hạ Dương, và Chúc Hạ Dương cảm nhận được sự khác thường trên người anh, trừng lớn hai mắt nhìn anh.
"Anh cũng đừng làm bậy, Bảo Bảo sẽ xông vào bất cứ lúc nào."
"Không đâu, nó sẽ không vào được."
Dứt lời, Chúc Hạ Dương nhìn quanh, cả phòng đã được phủ một lớp kết giới.
"Anh thật gian."
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền