ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 431: Tách rời linh hồn

Đúng thật như Chúc Hạ Dương nói, Lan Khê Nguyệt sao có thể chỉ giết Nhiếp Chi Dư đơn giản như vậy chứ?

Ban đầu, Nhiếp Chi Dư cho rằng mọi chuyện đã xong, gã có thể tiếp tục sống tiếp. Gã ta không ngừng hối hận về việc đã nhốt Lan Khê Nguyệt lại để bản thân vui đùa. Lại không ngờ rằng cô ta lại có thể chạy trốn, sớm biết thì đã cho cô ta uống nhiều thuốc hơn.

Nhiếp Chi Dư không ngừng hối hận, nhưng mà lúc này đã không thể làm được gì, làm sao cũng không thể thoát khỏi lòng bàn tay của người phụ nữ này.

Nhìn thấy tất cả những chuyện mình vừa trải qua, đây cũng không phải lần đầu gã biết sự độc ác của cô ta. Giống như Chúc Hạ Dương nói, cô ta sẽ không tha cho mình, gã tin là tiếp theo cô ta cũng thật sự tách rời linh hồn của mình.

"Nhiếp Chi Dư, thế nào, nhìn mình bị tách rời như vậy có phải là rất thích không?"

Lan Khê Nguyệt dùng tay túm lấy hồn phách của Nhiếp Chi Dư, nhớ đến những nhục nhã cô ta đã phải trải qua, trên gương mặt cao ngạo của cô ta nở nụ cười.

Nụ cười này khiến Nhiếp Chi Dư giờ chỉ còn là hồn phách cảm thấy tê dại da đầu:

"Ma quỷ, cô là thứ ma quỷ."

Linh hồn của gã đang giãy giụa muốn tránh thoát khỏi bàn tay của Lan Khê Nguyệt, nhưng tiếc là lúc này Nhiếp Chi Dư lại như dê đang đợi làm thịt. Dù gã có giãy giụa thế nào thì đều không thể tránh thoát được lòng bàn tay của Lan Khê Nguyệt.

Lan Khê Nguyệt nhìn Nhiếp Chi Dư đang không ngừng giãy giụa như một con chó sắp chết, trong đầu không khỏi hiện lên sự nhục nhã mà gã đã làm với mình, lạnh lùng nói:

"Tôi là ma quỷ sao? À, đúng vậy, tôi chính là ma quỷ. Đối phó với loại cặn bã như ông, tôi có biến thành ma thì có làm sao?"

Nói xong ánh mắt Lan Khê Nguyệt lóe lên, một luồng khí bàng bạc bao phủ. Lúc này trong mắt cô ta đầy lửa nóng:

"Ông biết không? Giống như việc cắt khúc cơ thể ông vậy, chúng tôi còn có thể tách rời linh hồn ông."

Tách rời linh hồn sao?

Nhiếp Chi Dư gầm thét:

"Lan Khê Nguyệt cô là đồ khốn, cô chết không yên lành. Dù tôi có thành quỷ cũng sẽ không tha cho cô, đồ khốn khiếp này."

"Chà chà chà, Nhiếp Chi Dư ơi là Nhiếp Chi Dư, tôi vẫn còn chưa nói xong mà, ông kích động gì chứ?"

Bị Nhiếp Chi Dư chửi là đồ khốn Lan Khê Nguyệt cũng không hề tức giận, trái lại còn thản nhiên nói:

"Thật ra, ông có biết là mình rất ngu ngốc không?"

"Gì mà thành quỷ cũng không buông tha cho tôi chứ..."

Nói đến đây, Lan Khê Nguyệt lạnh lùng nhìn Nhiếp Chi Dư trong tay mình:

"Ông cho rằng linh hồn đã bị tách rời rồi, ông còn có cơ hội thành quỷ sao?"

"Tôi nói cho ông biết, linh hồn bị tách rời, đừng nói là thành quỷ nữa, ông sẽ mãi mãi không thể đầu thai."

"Sau khi ông bị tách rời thì sẽ mãi mãi chịu nỗi đau đớn khi linh hồn bị vỡ vụn."

Lan Khê Nguyệt nhìn Nhiếp Chi Dư đang run lẩy bẩy, vô cùng thân thiện nhắc nhở một câu:

"Còn nhớ nỗi đau khi tôi cắt cái chân thứ ba của ông không?"

"Sau khi linh hồn bị tách rời thì nỗi đau nhức sâu sắc này còn đau hơn lúc ông bị cắt cái chân thứ ba vạn lần."

Nhiếp Chi Dư gào lên, hoảng loạn sợ hãi giãy giụa nhưng lại không thể làm gì.

"Lan Khê Nguyệt, cô không thể làm như vậy, cô làm vậy nhất định bị trời phạt."

"Trời phạt? Nực cười, tất cả những

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip