Chương 439: Em thật sự đồng ý lấy anh sao
Trên đường đến hoàng tuyền, mỗi một đóa hoa bỉ ngạn nở rộ là một linh hồn si tình. Họ không muốn uống canh của Mạnh Bà, từ bỏ việc luân hồi chuyển thế, đứng chờ ở nơi này, mong rằng có thể nhìn thấy được gương mặt mà mình mong nhớ. Mà thường thì những người mà họ chờ đợi thường sẽ không chần chừ uống canh của Mạnh Bà, bắt đầu con đường chuyển thế mới của mình.
Có đáng không?
Không đáng.
Mãi mãi ở nơi này của hoàng tuyền chịu đựng ngọn lửa của địa ngục, nội tâm còn phải chịu đựng nỗi tương tư đau đớn nhớ nhung người yêu, kết quả cũng chỉ được nhìn thấy gương mặt của người yêu một lần. Chỉ vẻn vẹn một lần mà thôi. Nhưng dù là vậy thì vẫn rất nhiều người lựa chọn đứng đây canh giữ đường đến hoàng tuyền, đợi người mà có lẽ sẽ không xuất hiện để nhìn gương mặt quen thuộc kia một lần.
"Hạ Dương, em có đồng ý lấy anh không?"
Chúc Hạ Dương nhìn Dạ Minh, đôi mắt trở nên ướt át, một giọt nước mắt từ khóe mắt lăn xuống, rơi xuống mặt đất như cát vàng của hoàng tuyền, cảm giác như giọt nước vỡ òa khuếch tán ra bốn bề, cả một vùng hoàng tuyền như trở nên ướt át.
"Em đồng ý lấy anh, em muốn ở bên anh, muốn mãi mãi ở bên anh."
Nghe vậy Dạ Minh mừng như điên, ôm Chúc Hạ Dương vào lòng, đi lòng vòng trong biển hoa, chỉ thấy hoa bỉ ngạn xung quanh đều luống cuống tránh né bước chân của Dạ Minh.
"Quỷ đế Hằng Cổ sao, ngài cẩn thận một chút, nếu như những bông hoa này bị ngài giẫm phải thì sẽ không thể chuyển thế. Mối nợ ngàn năm lại thêm ngàn năm này sao mà trả hết chứ."
Mạnh Bà lên tiếng nhắc nhở.
"Ôi, xin lỗi Mạnh bà."
Lúc này Dạ Minh cứ như một đứa trẻ vậy, trên mặt hạnh phúc nở nụ cười thỏa mãn, ôm Chúc Hạ Dương bay ra khỏi biển hoa bỉ ngạn.
Đây là lần đầu tiên Chúc Hạ Dương nhìn thấy Mạnh bà âm giới, khi nghe thấy tên này thì còn tưởng là một bà lão có mái tóc hoa râm lưng còng, nhưng mà không ngờ là một người nhìn khoảng ba mươi tuổi, vẫn còn ăn mặc như một cô gái. Trên đầu đeo một cây trâm nhìn rất già, Chúc Hạ Dương thậm chí còn chưa từng nhìn thấy kiểu dáng này, vậy hẳn là cũng có một câu chuyện xưa rồi.
Những hình ảnh ban nãy nhất định cũng đã bị Mạnh Bà nhìn thấy rồi, nghĩ đến điều này Chúc Hạ Dương vùi mặt vào lòng Dạ Minh. Tuy là tư thế này khiến cô càng cảm thấy khó xử nhưng mà ít nhất cũng không bị người khác nhìn thấy mặt mình. Ở trong lòng Dạ Minh cũng có một cảm giác yên tâm khó giải thích.
"Cô gái này là người dương đó, cũng không thể ở âm giới lâu được, quỷ đế Hằng Cổ có nên đưa cô ấy đến một chỗ khác hẹn hò không?"
Mạnh Bà giả vờ nghiêm túc nhưng mà lại mỉm cười. Từ thượng cổ đến giờ vẫn chưa thấy vị quỷ đế Hằng Cổ này đối xử với cô gái nào như vậy, nhưng mà có thể thề những lời này, tình cảm mà anh dành cho cô gái này đúng là khiến người khác hâm mộ.
Dạ Minh thì cười như là một đứa trẻ trong miệng ngậm kẹo, trên mặt đều là vẻ hạnh phúc.
"Mùng năm bản đế sẽ đại hôn, lúc đó mong Mạnh Bà nể mặt đến quý phủ."
Dạ Minh cưng chiều nhìn Chúc Hạ Dương.
Mà lúc này tim Chúc Hạ Dương đang đập mạnh, chẳng những xấu hổ mà còn ngạc nhiên với sự hấp tấp của người này. Chúc Hạ Dương không ngờ là Dạ Minh sẽ ra quyết
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền