Chương 446: Tôi sợ ông mất mạng
Mà bên này, Chúc Hạ Dương và Dạ Minh theo Tương Vũ đến nhà cậu của cô ta.
Nhà cậu của Tương Vũ đang làm đám tang, trên linh đường đặt di ảnh của cậu cô ta, một pháp sư mặc đồ đạo sĩ màu vàng đang làm phép, trong tay pháp sư cầm một cây kiếm gỗ đào, miệng lẩm bẩm một chuỗi chú ngữ dài. Chỉ thấy ông ta nhẹ nhàng gõ kiếm xuống, những lá bùa trên bàn va vào nhau, dính vào trường kiếm.
Pháp sư nắm lấy trường kiếm vung tay lên, chỉ thấy những lá bùa bắt đầu bốc cháy.
Chúc Hạ Dương vừa nhìn đã biết người này không làm được chuyện gì, hơn nữa cách làm cũng có vẻ rất quen.
Ở Tương Trấn có không ít những thuật sĩ lợi hại, dù sao trấn này cũng nôi tiếng với ma quỷ, nhưng mà những thuật sĩ và pháp sư của Tương trấn không đủ sức để tiễn đưa người chết, chỉ có thể đuổi tà ma.
Có người nói quy định này đã được định ra từ mấy trăm năm trước.
Vậy nên hễ là Tương Trấn có người chết thì đều sẽ mời pháp sư bên ngoài đến cúng.
Pháp sư kia nhìn có vẻ rất chăm chú, vung kiếm trong tay lên, miệng không ngừng niệm chú, sau đó đi vòng vòng một chỗ.
Mà khi Chúc Hạ Dương nhìn thấy gương mặt của ông ta thì trợn mắt.
"Ôi trời, Trương Thiên Sư, đã lâu không gặp."
Chúc Hạ Dương hô lớn một tiếng khiến người nọ sợ giật mình, khi nhìn thấy là Chúc Hạ Dương thì vẻ mặt hiện lên sự e ngại và xấu hổ, sau đó liếc mắt thấy xung quanh có nhiều người như vậy thì vội vàng đức cao vọng trọng gật đầu một cái, tiếp tục giả vờ làm phép, di chuyển đến bên cạnh Chúc Hạ Dương.
"Tiên cô, cầu xin cô đừng vạch trần tôi."
Chúc Hạ Dương tỏ vẻ suy nghĩ khiến Trương Tiên Sư nóng lòng hoảng hốt:
"Tôi cầu xin ngài, hứa là xong lần này sẽ không làm nữa, tôi chia cô nửa tiền."
...
"Tôi bốn cô sáu."
...
"Tôi ba cô bảy, không thể ít hơn nữa..."
Chúc Hạ Dương vẫn không trả lời ông ta, mà mọi người xung quanh lại nhìn thấy cảnh như thế này.
Thiên sư nãy giờ vẫn đang chăm chú cúng bái làm phép, sau khi cô gái này đến thì bèn nhảy nhót quay vòng vòng xung quanh người phụ nữ này, vẻ mặt còn có vẻ rất khổ sở.
"Ông cần tiền hay cần mạng?"
Nhìn thấy xung quanh quan tài bốc lên một luồng khói đen, vậy hẳn là người này không nhìn thấy.
Trương Thiên Sư cắn răng cười nói:
"Tiền hay mạng đều cần."
"Lấy tiền này, tôi sợ ông sẽ mất mạng."
Chúc Hạ Dương nói xong bay lên trước tế đàn, đưa tay cầm chén gạo nếp ném về phía quan tài, gạo nếp nện trên quan tài rơi xuống đất, những luồng khói đen kia phát tán ra bốn phía.
"Lần nào cô cũng phá hư chuyện tốt của tôi."
Trương Thiên Sư thấy Chúc Hạ Dương không khách sáo như vậy, không phải là muốn đập chén cơm của mình sao?
Thấy vậy Trương Thiên Sư vội vàng chạy lên, giả vờ như đó là cách làm của mình, nhưng mà động tác lại khiến những người xung quanh cảm thấy khó hiểu. Ông ta vừa làm mấy động tác bên cạnh Chúc Hạ Dương, vừa nói nhỏ:
"Bà cô à, cầu xin cô, chờ tôi làm xong đã được không?"
"Không được, còn quấy rầy tôi, tôi sẽ để ông làm thức ăn cho con quái vật này."
Trương Thiên Sư này chắc chắn là một thần giữ của.
Nhưng mà lúc này điều quan trọng nhất là phải giải quyết chuyện trước mắt.
Lúc vừa đi đến cửa nhà Tương Vũ, Dạ Minh đã nhận ra thứ bên trong, cũng đã nói với Chúc Hạ Dương bên trong có gì.
Cậu
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền