Chương 456: Nước mắt vĩnh hằng
Đêm khuya, Dạ Minh nhận được tin của Diêm Vương. Sau khi để Chúc Hạ Dương ngủ say, anh vội vàng về âm giới, lại không ngờ rằng kết quả lại nằm ngoài dự liệu.
"Ngài nói Hạ Dương chính là linh hồn thuần khiết màu trắng kia?"
"Đúng vậy, cô ấy có thể tinh lọc tất cả tà ác trên đời này, mà trước đây cô ấy nguyện từ bỏ linh hồn thượng cổ này, chuyển thế thành người của ma giới cũng chính vì ngài."
"Ta?"
Tuy Dạ Minh đã đoán trước việc Chúc Hạ Dương và linh hồn thượng cổ thuần khiết màu trắng kia có liên quan đến nhau, bởi vì cô không thể vô duyên vô cớ có sức mạnh giống như linh hồn đó, nên anh mới bảo Diêm Vương giúp mình điều tra tất cả những linh hồn chuyển thế của Chúc Hạ Dương, không ngờ thật sự như anh nghĩ.
Mà điều khiến anh càng giật mình là linh hồn thượng cổ này vậy mà lại có liên quan đến mình. Anh không nhớ rõ chuyện của mình trước đây, có lẽ do sống quá lâu nên những ký ức ấy đều đã lu mờ. Vậy nên từ trước đến giờ Dạ Minh vẫn không nhớ rõ đã có chuyện gì xảy ra vào thời thượng cổ. Mà linh hồn của Chúc Hạ Dương lại liên quan đến thời kỳ thượng cổ.
"Linh hồn thuần khiết thời thượng cổ tên là Hoang, sức mạnh của nàng là sức mạnh duy nhất trong lục giới, mà ngài khi đó là thủ lĩnh của nhân giới, đứng trước việc sinh lão bệnh tử của ngài, nàng đã lấy nước mắt vĩnh hằng sâu trong linh hồn nàng cho vào máu ngài, vậy nên ngài mới có thể sống từ thượng cổ đến giờ."
Dạ Minh không ngờ mình và Chúc Hạ Dương còn có chuyện xưa như vậy, đời trước mình đã từng nghĩ là đã vì cô mà trả giá rất nhiều, lại không ngờ rằng tình yêu đời trước dành cho cô vẫn kém xa những gì cô đã làm vì mình.
"Ngài biết nước mắt vĩnh hằng là gì không?"
Vẻ mặt của Diêm Vương bình tĩnh, trong ánh mắt lại đầy vẻ thán phục và chấn động:
"Nước mắt vĩnh hằng chính là một nửa nguyên thần của Hoang."
Dạ Minh kinh hãi, biểu cảm trên mặt trở nên cứng ngắc, trong lòng càng chấn động.
"Nước mắt vĩnh hằng và tâm hồn thuần trắng chính là nguyên thần của Hoang, sau khi nàng và ngài yêu nhau thì từ đầu đến cuối không hề ở bên nhau, hai người đều ôm ấp tình yêu trọn đời với đối phương. Mà nàng vì để ngài có thể mãi mãi tồn tại nên mới lấy nửa nguyên thần là nước mắt vĩnh hằng của mình ra rót vào cơ thể ngài, mà tuy thọ mệnh của ngài như vậy nhưng vì ở cõi âm nên chỉ được là một quỷ vương."
"... Vì sao nàng lại chuyển thế thành ma?"
Dạ Minh hỏi.
"Mà Hoang đã không còn vĩnh hằng, linh hồn chỉ còn lại một tâm hồn thuần trắng. Nước mắt vĩnh hằng và tâm hồn thuần khiết màu trắng luôn ràng buộc khắc chế lẫn nhau, nước mắt vĩnh hằng chính là lương tri của Hoang, khi đã không còn lương tri thì nàng chỉ có thể thành ma."
Nghe Diêm Vương nói vậy, hai nắm đấm của Dạ Minh siết chặt, sự không thể tin trong ánh mắt biến thành sự chấn động. Anh không ngờ Chúc Hạ Dương lại hy sinh vì mình nhiều như vậy.
"Tại sao ta không có ký ức lúc trước?"
"Hoang không muốn ngài nhớ rõ những chuyện đó, không muốn ngài nhớ nàng, vậy thì ngài mới không hề đau lòng và phiền não."
Hoang thật sự là đã nhọc lòng vì mình, tuy là từ thời thượng cổ đến giờ mình vẫn sống khá ổn, hơn nữa có cả thế lực và địa vị. Nhưng... Trước giờ sự thiếu sót trong ký ức cứ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền