ItruyenChu Logo

iTruyenChu

**Chương 52: Khiến ông thảm hơn cả cậu ta!**

Trong đại điện Thị Huyết của Thị Huyết đế, bốn người vây quanh bàn xương khô. Đây là một trò chơi được lưu truyền trong dân gian, gọi là mạt chược. Trên bàn xương khô bày ra rất nhiều thỏi vuông nhỏ, ngón tay mảnh khảnh của một người phụ nữ nhặt một mảnh có khắc bốn chấm tròn rồi thảy ra ngoài.

Ngoài ba người còn có một người phụ nữ, mỗi nụ cười và mỗi cái nhíu mày đều vô cùng quyến rũ.

"Quỷ Đế Hằng Cổ này có phải quá kiêu ngạo rồi không. Ta thấy hắn vốn dĩ không coi chín quỷ đế chúng ta ra gì!"

Dạ Oan đế vừa nói nhưng động tác tay cũng không ngừng lại.

"Ở cõi âm ty này, Hằng Cổ đế chính là sự tồn tại bất diệt duy nhất, địa vị của ông ta là thứ mà không ai trong chúng ta có thể lay chuyển được."

Trên khuôn mặt bình tĩnh xinh đẹp của người phụ nữ ấy không hề có cảm xúc gì, khiến người ta không đoán được suy nghĩ của cô ta.

"Nếu chúng ta hợp sức lại thì cũng chưa chắc đâu, Lô Sênh, ngươi nói xem?"

Khóe miệng Thị Huyết đế hiện lên ý cười, hướng ánh mắt về phía người phụ nữ.

Quỷ đế Minh Hoàng Lô Sênh cười khẽ, nhưng không đáp lại.

Dạ Oan với Âm Sát càm ràm oán trách,

"Từ xưa đến nay, người sẽ chết ma sẽ tan, mà Quỷ Đế Hằng Cổ lại bất diệt, nhất định phải có bí pháp gì đó! Hắn cũng quá ích kỷ rồi. Chỉ vì địa vị của bản thân mà độc chiếm bí pháp nhìn vạn vật sinh tử luân hồi."

Thị Huyết đưa mắt nhìn Lô Sênh, chờ đợi câu trả lời.

"Bất tử cũng chưa hẳn là chuyện đáng mừng, chí ít là chúng ta sau khi chết còn có thể đầu thai vào một nhà tốt, hưởng thụ những thứ tốt đẹp mà người khác không có được. Tôi thấy như vậy mới là chuyện tốt nhất."

Lô Sênh nói xong cũng ù bài, sau đó đứng dậy.

"Tá về đây!"

Nhìn theo bóng lưng Lô Sênh, trong mắt Thị Huyết lập tức nổi sóng, sau đó cũng đứng dậy trở về phòng.

Dạ Oan và Âm Sát cũng nhìn nhau rồi lặng lẽ rời khỏi đó.

***

Ở một diễn biến khác, buổi tối sau khi làm việc xong, Chúc Hạ Dương đến bệnh viện một chuyến. Đã một giờ sáng rồi, điều dưỡng bên cạnh đã ngủ say. Chúc Hạ Dương đến bên giường nắm tay bà nội. Cô ước gì bà nội có thể ôm cô, xoa đầu cô giống như trước đây.

Mặc dù hiện giờ mình đang làm điều mà bà không muốn mình làm, nhưng nếu có thể quay lại một lần nữa, cô chắc chắn sẽ không vì chuyện này mà nổi cáu với bà. Phải có lý do gì đó thì bà mới hứa với người khác không để cô đụng vào những thứ này.

Nhưng nếu bà nội tỉnh dậy, không cho cô tiếp tục đi bắt ma, cũng không để cô đi tìm sư phụ nữa thì cô phải làm sao đây? Nghe lời bà nội rồi bỏ cuộc ư? Trong lòng Chúc Hạ Dương vô cùng mâu thuẫn.

Sáng sớm hôm sau, Chúc Hạ Dương thức dậy bên giường bệnh, cô lau người cho bà nội rồi chuẩn bị quay lại cửa hàng. Vừa bước ra khỏi phòng bệnh đã đụng phải cha của Chúc Đạt Sướng.

Chúc Minh Hưởng vừa nhìn thấy Chúc Hạ Dương, bàn tay cầm bình giữ nhiệt vô thức siết chặt lại, trên mặt hiện rõ sự căm phẫn và oán hận.

"Vị tiên sinh này, ông đang cản đường tôi đấy!"

Chúc Hạ Dương lên tiếng.

"Hừ, chuyện con tôi tôi vẫn chưa tính sổ đâu. Nếu nó có mệnh hệ gì, tôi sẽ không tha cho cô đâu!"

Chúc Minh Hưởng gằn giọng.

Chúc Minh Hưởng đã được phía cảnh sát giải thích rằng Chúc Đạt Sướng bị

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip