Chương 59: Giống như cố ý trêu chọc
Nửa đêm, Chúc Hạ Dương bị nghẹn tỉnh giấc. Vừa đưa tay định bật đèn, cô lại nhớ ra bà nội còn đang ngủ bên cạnh nên rụt tay về. Cô quay sang nhìn gương mặt bà nội trong bóng đêm mờ ảo, trong lòng cảm thấy vô cùng ngọt ngào. Cô chưa bao giờ gặp cha mẹ, bà nội chính là cha mẹ của cô.
Sau đó, Chúc Hạ Dương xuống giường đi vệ sinh. Khoảnh khắc đóng cửa phòng lại, khóe môi Chúc Hạ Dương cong lên một nụ cười hạnh phúc. Nhưng khi đi từ nhà vệ sinh ra, Chúc Hạ Dương cảm giác sau lưng hơi lạnh, không cần nghĩ cũng biết là ai.
"Dạ Minh, sau này anh không thể xuất hiện ở nhà tôi nữa, anh mau ra ngoài đi!"
Chúc Hạ Dương vội vàng nhỏ giọng nói, đồng thời đẩy Dạ Minh ra ngoài phòng. Dạ Minh nhẹ nhàng động thân thể, cả người lập tức giống như một tảng đá lớn, Chúc Hạ Dương cố gắng đẩy mãi mà không nhúc nhích chút nào.
"Sao vậy, bà lão tỉnh rồi thì lập tức muốn đuổi tôi đi? Cho dù không cảm ơn cũng không thể làm vậy chứ?"
"Anh hai à, tôi xin anh, là tôi lặng lẽ bái sư, lặng lẽ học mấy thứ bắt ma gì đó, bà nội tôi mà biết chắc chắn sẽ rất tức giận. Hơn nữa anh là Quỷ Đế, chắc chắn âm khí trên người sẽ bị bà nội phát hiện!"
Vẻ mặt Chúc Hạ Dương sốt ruột, giọng nói cũng trở nên dồn dập. Không biết vì sao, Chúc Hạ Dương rất không muốn thân phận của Dạ Minh bị bại lộ. Chẳng lẽ do sợ chuyện mình lén lút bái sư bị lộ? Nếu cô nói cho bà biết Dạ Minh là Ma Vương thì bà chắc chắn sẽ tìm người nghĩ cách đuổi Dạ Minh đi.
"Anh mau đi đi, tôi xin anh đó."
Nếu không bị phát hiện, thỉnh thoảng cô cũng có thể nhìn thấy anh.
"Cô cảm thấy nếu bà ấy có thể nhận ra thì lúc ở bệnh viện lại không nhận ra sao?"
Dạ Minh đột ngột hỏi.
Chúc Hạ Dương hơi mơ màng.
"Có ý gì?"
Lời này có nghĩa là bà nội thật sự không biết Dạ Minh là quỷ?
"Ngu ngốc, tôi đường đường là Quỷ Vương, dễ bị lộ như vậy sao?"
Dạ Minh nói xong từ từ đổ người về phía trước, sáp mặt tới gần tai Chúc Hạ Dương.
"Tôi chỉ muốn một mình cô cảm nhận được hơi thở của tôi."
Hơi thở lạnh lẽo nhè nhẹ của Dạ Minh không khiến Chúc Hạ Dương cảm thấy lạnh, ngược lại gương mặt lại hơi nóng. Gần đây người này bị làm sao vậy, có phải đến tuổi dậy thì rồi không? Lúc trước không thấy anh ta tùy ý như vậy, vội vàng như vậy.
Chúc Hạ Dương cảm thấy được trong lòng đang không được bình tĩnh, đang định xoay người rời đi, lại bị anh bắt lại. Khoảnh khắc vừa rồi khiến anh ngửi được một mùi hương thơm ngát trên tóc cô. Giống như cố ý trêu chọc, khiến trái tim đã đóng băng nhiều năm của anh lại bắt đầu đập mạnh. Anh không muốn mất đi người trước mắt. Lúc này đây, anh nhất định phải có được cô!
Khóe miệng Dạ Minh khẽ nhếch, tay nâng cằm Chúc Hạ Dương lên. Anh nhìn đôi mắt màu trắng kia, anh như thấy chính mình trong sắc trắng ấy. Nếu đôi mắt của cô màu đen thì tuyệt vời biết bao. Nếu từ đầu cô không có đôi mắt này thì tốt biết bao!
"Anh muốn làm gì?"
Chúc Hạ Dương thấy thái độ khác thường của Dạ Minh, chẳng lẽ ở nhân gian khô khan nhàm chán quá nên muốn trêu chọc con gái sao? Muốn ghẹo gái cũng đừng có tìm cô chứ.
"Quay về phòng ngủ đi."
Chúc Hạ Dương sửng sốt, chuyện mình ngủ ở đâu thì liên quan gì đến anh ta chứ?
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền