Chương 66: Cái cớ ngu ngốc
Trong ba ngày này, nhìn thấy nụ cười vui vẻ của bà nội, Chúc Hạ Dương cảm thấy rất hạnh phúc. Nhưng trong lòng vẫn còn rất căng thẳng, về chuyện bái sư học đạo. Bà nội tỉnh rồi, cô tự nhủ khoảng thời gian này cho dù mình có ngủ, sư phụ cũng không đến tìm mình. Có vẻ cô đang nghĩ, hay là không tiếp tục làm nữa, cũng không nói với bà nội, thì liệu có thể từ từ quên hết không.
Lâm Tam Cô cầm bình nước nhỏ ra tưới cho các chậu cây ngoài tiệm, Chúc Hạ Dương nhìn lướt qua rồi bước vào nhà bếp.
Không lâu sau, điện thoại của Chúc Hạ Dương reo lên.
"A lô, Hạ Dương à, chúng tôi tìm được tung tích của Lý Như Phong rồi!"
Chúc Hạ Dương đứng hình. Nhưng mà Lý Như Phong lại xuất hiện.
"Xin lỗi chú, chuyện này tôi không thể giúp được cho mọi người rồi."
"Không phải Hạ Dương, không phải là giúp, tôi sẽ xin cấp trên trả tiền công cho cháu."
Chúc Hạ Dương hơi bất lực. Không phải mình cần tiền công, chỉ là...
"Thật sự xin lỗi chú, không biết cháu đã nói với chú chưa, trước giờ bà nội của cháu đều phản đối cháu làm việc này, bây giờ bà tỉnh rồi, nếu bị phát hiện thì cháu sẽ tiêu đời, cho nên chuyện này cháu không thể nhúng tay được nữa."
"Nhưng mà Hạ Dương..."
Chúc Hạ Dương không đợi Lưu Nhất Thiên nói hết câu đã tắt máy.
Vừa xoay người, Dạ Minh đã đứng ngay trước cửa.
"Cô muốn đi không?"
Chúc Hạ Dương xoay mặt sang chỗ khác, lấy bánh từ trong lò ra rồi tập trung trang trí, không quan tâm đến Dạ Minh. Trong lòng cô đang rất rối, cũng rất mâu thuẫn.
"Cô không sợ bên đó sẽ xảy ra chuyện sao?"
"Anh đừng nói nữa, tôi không đi!"
Chúc Hạ Dương nói với giọng lạnh lùng. Dù sao Lý Như Phong cũng không phải người tầm thường, không biết lúc người của ông chú đi tìm ông ta có gặp nguy hiểm gì không. Với lại tại sao Lý Như Phong muốn bày bố cục phong thủy đó ở công viên Lạc Hà, tại sao phải trồng loại cây câu liễu âm, cây cột rắn kia dùng để làm gì, tất cả những điều này cô đều không biết.
"Tôi có thể làm bà nội cô ngủ tiếp, như vậy bà ấy sẽ không biết."
Nghe vậy, Chúc Hạ Dương quay đầu, bỏ kính đen xuống nhìn anh.
"Tôi nói anh nghe, tôi có thể mặc kệ sống chết của tất cả mọi người trên đời này, nhưng không ai được làm tổn thương bà nội của tôi cả!"
Trong khoảnh khắc đó, dường như Dạ Minh có thể nhìn xuyên qua đôi mắt cô thấy được cô ấy. Lâm Tam Cô là nhược điểm của Chúc Hạ Dương, điều này có hơi nguy hiểm.
"Cô hiểu lầm rồi, chỉ là làm phép cho bà ấy ngủ ngon một chút thôi, tôi sẽ không lừa cô đâu."
"Anh đi đi, muốn đi thì anh tự đi."
"Cô biết tại sao tôi muốn cô đi giải quyết chuyện này không?"
Đối mặt với câu hỏi của Dạ Minh, Chúc Hạ Dương không hiểu gì.
"Linh khí của thuật sĩ bắt nguồn từ tu vi, mà tu vi lại đến từ việc diệt trừ tà ma, tu vi của cô càng cao, linh khí sẽ càng nhiều, sẽ càng có lợi cho vết thương của tôi, cũng vì tốt cho bản thân cô."
Chúc Hạ Dương cười mỉa. Tốt cho tôi ư? Đúng là một cái cớ ngu ngốc! Lúc này Chúc Hạ Dương mới biết, thì ra tất cả những gì anh làm đều là vì bản thân anh ta.
"Anh đúng là buồn cười thật."
"Vẫn là hai lựa chọn, cô tự chọn đi."
"Anh lại dùng chuyện này ép buộc tôi thôi."
Giọng nói của Chúc Hạ Dương bình tĩnh, nhưng chỉ có mình cô mới biết trong lòng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền