Chương 74: Bà nội nấu cháo
Sau khi từ cục cảnh sát về, Chúc Hạ Dương vẫn chưa gặp lại Dạ Minh, cũng không biết bây giờ anh đang ở đâu. Tuy rằng mình hơi ghét anh ta, nhưng sau việc xảy ra vào ngày hôm qua, mình vẫn muốn anh ta xuất hiện. Cho dù giả vờ an ủi cũng được! Nhưng mà anh cứ như là đã bốc hơi khỏi thế giới vậy. Nếu đã như vậy, tốt nhất sau này đừng xuất hiện nữa, như vậy sẽ tốt hơn! Chúc Hạ Dương lập tức phản ứng lại, không dám suy nghĩ cẩn thận vì sao Dạ Minh không xuất hiện thì mình lại tức giận.
Trong lúc đó, tại đồn cảnh sát, Lưu Nhất Thiên trở về và lập tức cho người đi điều tra người phát tán video. Sau đó, anh mời gã đến "uống trà". Người nọ là một thanh niên thích chơi bời lêu lỏng, luôn trầm mê game online, không đi học cũng không làm việc. Gần đây anh ta mê một phần mềm video có tên Video ngắn rùng rợn, trên đó có rất nhiều video do cư dân mạng đăng lên. Mỗi ngày nam thanh niên đều điên cuồng xem video, ban đêm đói bụng mới ra ngoài, đến cửa hàng tiện lợi 24 giờ gần đó mua thức ăn nhanh. Mà cửa hàng tiện lợi đó kia lại cùng hướng với cục cảnh sát. Cậu ta đúng lúc nhìn thấy cảnh Chúc Hạ Dương bắt ma bèn bật điện thoại lên quay lại rồi đăng lên Video ngắn rùng rợn. Lúc anh ta đang ở nhà vui vẻ nhìn số lượng người hâm mộ của mình đang tăng dần lên, Trương Trực Nam dẫn theo mấy người, lấy tội danh tiết lộ cơ mật của cảnh sát mời anh ta đi. Nhìn thấy tên làm ra chuyện xấu này, Lưu Nhất Thiên thật sự muốn đánh anh ta một trận.
Mặt khác, Chúc Hạ Dương bên kia nhìn thấy tiền công mà Lưu Nhất Thiên đưa tới, hai mắt trợn tròn. Năm mươi ngàn! Tận năm chục ngàn đó! Dù thế nào thì đây cũng là chuyện ngoài dự định của cô. Dù sao tiền cũng đưa đến cửa rồi, nếu như không nhận, sau này muốn kiếm số tiền này nữa cũng không có cơ hội. Ngày hôm sau Chúc Hạ Dương đưa số tiền này đến ngân hàng gửi.
Vào chiều thứ bảy, Mạc Thần nhắn tin nói rằng anh ta đã trở lại trường học, khi nào rảnh sẽ đến tìm Chúc Hạ Dương. Lúc Mạc Thần học năm nhất, mỗi ngày đều đến cửa tiệm một lần, lên năm hai bắt đầu bận hơn, bây giờ đã đến năm ba. Anh ta nói:
"Chờ đến khi tốt nghiệp tôi sẽ đến cửa tiệm làm nhân viên, cậu nhất định phải nhận tôi đấy! Sau đó chúng ta phát triển cửa tiệm này lớn hơn nữa, biến nó thành một chuỗi cửa tiệm có quy mô cả nước!"
Anh ta còn nói:
"Thật muốn có người thu nhận tôi làm đồ đệ, yêu ma quỷ quái cô hồn dã quỷ gì đó cũng đừng mong đến gần được Tiểu Hạ Dương, để cho bổn đại gia đây tiễn chúng đi gặp Diêm Vương!"
Tuy rằng những lời này đã nói từ rất nhiều năm về trước, nhưng đến giờ nghĩ lại Chúc Hạ Dương vẫn cảm thấy ấm áp. Chúc Hạ Dương thật sự cảm thấy may mắn khi mình có một người bạn tốt như vậy, từ trước đến giờ mình vẫn luôn được cậu ta giúp. Theo Chúc Hạ Dương thấy, Mạc Thần giống như gió trong rừng cá dưới nước, tự do tự tại. Cũng rất vui vẻ nữa. Có khi còn có vẻ đáng yêu và ngây thơ.
Nhớ lại chuyện Mạc Thần, Chúc Hạ Dương không khỏi bật cười khi nghĩ đến động tác buồn cười của Lưu Nhất Thiên, rồi lại nghĩ đến cảnh một đại đội trưởng cục cảnh sát bị vợ nhéo tai.
"Yên tâm đi, chuyện này cứ giao cho tôi."
Lời nói của Lưu Nhất Thiên văng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền