Chương 79: Chàng trai mặc trường sam trắng
Nghe thấy giọng nói xa lạ, Chúc Hạ Dương nhìn sang, một chàng trai mặc áo choàng trắng đứng bên cửa sổ.
Là người cứu mình tối qua.
Cảm giác tồn tại của người này thấp vậy sao!
Lúc này chàng trai mặc trường bào màu trắng, cộng thêm gương mặt không nhiễm bụi trần, nếu như có tóc dài thì Chúc Hạ Dương đã cho rằng anh ta bước từ trong bức tranh ra rồi.
Trên đất có một túi vải rách màu vàng sẫm, có lẽ cũng là của anh ta.
Nhưng Chúc Hạ Dương lại nghĩ, nếu thứ này đeo trên người anh ta thì hoàn toàn phá hỏng hình tượng.
Khi Chúc Hạ Dương tỉnh lại lần nữa đã là xế chiều ngày hôm sau, Mạc Thần đang ngồi bên cạnh chơi trò chơi.
Chúc Hạ Dương không lên tiếng, vẫn nhìn anh ta cúi đầu chơi trò chơi.
"Cậu không sao chứ?"
Chúc Hạ Dương hỏi, giọng nói nghe rất yếu ớt, hoàn toàn không giống cô lúc bình thường.
"Không sao, tôi nghe ông Trương nói rồi, cậu lo lắng cho tôi như vậy, thật tốt."
Mạc Thần nói xong đưa tay chạm vào cổ Chúc Hạ Dương: "Đau không?"
Thấy Chúc Hạ Dương lắc đầu, trong đôi mắt của Mạc Thần hiện lên sự đau lòng:
"Nếu cậu có chuyện gì, tôi sẽ không tha thứ cho bản thân."
Chúc Hạ Dương không nói gì, chỉ yên lặng nhìn anh ta, Mạc Thần hơi hoang mang.
Không phải Tiểu Hạ Dương ngốc rồi chứ, lẽ nào trên mặt mình có gì?
"Tại sao uống nhiều rượu như vậy?"
Thấy Mạc Thần không trả lời, nở nụ cười lúng túng muốn trốn tránh, Chúc Hạ Dương hỏi lại lần nữa.
Nhìn vẻ mặt nghiêm túc của cô, trong lòng Mạc Thần như có trống đánh.
Không biết sao, dù Chúc Hạ Dương dịu dàng hay cứng rắn thì mình cũng ngoan ngoãn nghe theo.
Hoàn toàn bị khống chế!
"Thật ra là mấy bạn học cùng chơi trò chơi, một nam một nữ thành một đội, thua sẽ phải đến nghĩa trang Tây Sơn cầm một khúc xương về, uống rượu chỉ để thêm can đảm."
Thêm can đảm?
Ngay cả nói dối cũng không biết!
Trước nay Mạc Thần chưa bao giờ tùy ý uống rượu, cũng chưa từng uống quá nhiều, nhất định tên này có chuyện gì giấu mình.
"Cậu nói là có người đi cùng cậu?"
Chúc Hạ Dương kinh ngạc.
"Đúng vậy, buổi sáng đã để cảnh sát đến nghĩa trang Tây Sơn một chuyến, nhưng không tìm thấy, còn tưởng xảy ra chuyện gì, gọi điện đến nhà cô ấy thì nghe nói cô ấy đã về rồi."
Chúc Hạ Dương tức giận, lắc đầu tỏ vẻ không muốn để ý đến Mạc Thần.
Những sinh viên này ăn no rỗi việc sao, lại chơi loại trò này!
"Tiểu Hạ Dương, lần sau tôi không dám nữa, thật đấy."
Mạc Thần nhoài người bên giường bệnh của Chúc Hạ Dương, giống như một con cún nhỏ muốn được cưng chiều.
Chúc Hạ Dương không để ý tới anh ta.
Lưu Nhất Thiên xách hộp giữ ấm đi vào, nhìn Mạc Thần nói:
"Cậu chơi cũng tập trung quá đấy, con bé đã tỉnh lại cũng không nhận ra."
"Hì hì hì, Tiểu Hạ Dương tỉnh dậy vậy sao không gọi tôi chứ?"
Mạc Thần cười hì hì cất điện thoại.
"Tỉnh rồi, đúng lúc dì con nấu canh gà cho chú, cho cháu uống!"
Lưu Nhất Thiên múc cháo gà ra đưa cho Mạc Thần, ý bảo anh ta đút cho Chúc Hạ Dương.
"Chú, sao chú ở bệnh viện."
"Có một tài xế taxi báo cảnh sát nói có người muốn giết anh ta, người đó chạy tới nghĩa trang Tây Sơn rồi, lúc bọn chú đuổi tới thì cháu đã hôn mê."
"Ông Trương nói vì phá phong ấn nên cậu bị nội thương, là phong ấn gì? Sao trước đây tôi chưa từng nghe nói."
"Không có gì."
Chúc Hạ Dương trả lời, dường như không muốn
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền