Chương 91: Chọc mù mắt chó của anh
Lúc Chúc Hạ Dương tỉnh lại đã ở nhà mình, nằm trên giường của mình. Đồng thời quần áo cũng đã được thay. Chuyện gì vậy chứ? Chúc Hạ Dương vội vàng ngồi dậy, lại đau đến nỗi hít một hơi lạnh. Cơ thể chết tiệt này lại đau như là lần trước lúc ở nghĩa địa Tây Sơn vậy. Chúc Hạ Dương ngồi trên giường nghĩ thế nào cũng không hiểu, không phải là mình đã đi xem bệnh cho bà nội của Thanh Lăng rồi sao, không phải là bị nhập sao, sao lại nằm trong phòng mình? Chuyện này cũng quá kỳ lạ rồi.
Cô cố gắng xuống giường, vừa đi ra ngoài vừa xoa xoa đầu như muốn nổ tung của mình. Vừa mới mở cửa ra đã nghe thấy tiếng Thanh Vân, Dạ Minh đang nằm trên sofa.
"Tỉnh rồi?" Rõ ràng sofa đã không có chỗ trống nhưng mà Chúc Hạ Dương vẫn cố gắng chen vào, ban đầu cô còn cho rằng Dạ Minh sẽ tức giận, lại không ngờ rằng anh chẳng những không giận lại còn có vẻ như đang quan tâm mình.
Dạ Minh ngồi dậy sát lại người của Chúc Hạ Dương ngửi ngửi. Giống như là chó đang ngửi mùi thức ăn vậy.
"Anh làm gì vậy?"
"Trên người cô đã hết mùi thối rồi, ổn rồi."
Chúc Hạ Dương nhìn thoáng qua Dạ Minh, lập tức yên lặng. Không biết tại sao trước mặt anh ta mình lại không biết phải nói gì. Hai người đều không nói gì, bầu không khí lại trở nên rất xấu hổ. Chúc Hạ Dương cảm giác cả người mình như bị kim đâm vậy, nếu còn không nói gì phá vỡ sự yên lặng này thì cô thấy mình sẽ phát điên mất.
"Không phải tôi đang xử lý ma quỷ sao, sao lại ở trong nhà?"
Chuyện xảy ra tối qua có phải là mộng du đâu, nhưng mà sao mình quay về được chứ? Cái tên quỷ ăn thịt kia thì sao?
"Lần sau không nắm chắc thì bỏ chạy, đừng có khoe khoang."
Vẻ mặt Dạ Minh không đổi nhìn chằm chằm Thanh Vân, rõ ràng đang quan tâm nhưng mà biểu hiện bình tĩnh không gì sánh được.
Nhìn gò má của Dạ Minh, một lúc lâu sau Chúc Hạ Dương vẫn chưa lấy lại được tinh thần. Chẳng lẽ là mình được anh ta cứu? Cũng được anh ta đưa về?
"Ai thay đồ ngủ giúp tôi?"
Chúc Hạ Dương hoảng hốt vội vàng che cơ thể mình lại, vẻ mặt sợ hãi nhìn Dạ Minh.
"Ngủ không cần thay quần áo sao? Thật ra tôi còn muốn tắm giúp em, chỉ là em quá nặng, tôi ngại phiền phức."
Gì cơ? Chúc Hạ Dương cố nén lửa giận trong lòng đi tới đặt mông ngồi xuống bên cạnh anh.
Chúc Hạ Dương giận đến nghiến răng, thật muốn bóp chết tên đàn ông thối trước mặt. Cô túm lấy áo của Dạ Minh, vừa xé vừa gào rống:
"Lưu manh, quỷ háo sắc! Ai cho anh thay quần áo cho tôi, quỷ háo sắc, dám sàm sỡ bà!"
"Bà đây muốn đâm mù mắt chó của anh!"
Nói xong Chúc Hạ Dương bèn đẩy Dạ Minh đè xuống dưới người, đưa ngón tay ra như muốn đâm vào mắt anh. Nhưng mà Dạ Minh lại chịu trận như là cá trên thớt vậy, lại như là đã từ bỏ phản kháng.
(Để mạch truyện liền mạch hơn, mình sẽ lồng ghép hồi ức của Chúc Hạ Dương về những gì đã xảy ra trước khi tỉnh dậy vào một đoạn hồi tưởng đứt quãng, để độc giả hình dung được sự việc đã diễn ra)
…Trước đó…
Mọi chuyện bắt đầu khi Chúc Hạ Dương xem bệnh cho bà nội Thanh Lăng, rồi bị nhập. Sau đó, trong cơn mê man, cô cảm thấy có một người đến, dáng người nhỏ bé và yếu ớt, cộng thêm giọng rống giận vừa rồi thì chắc chắn là một phụ nữ. Người đó mặc một áo choàng màu
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền