ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Nhất Niệm Vĩnh Hằng

Chương 56. Sống nương tựa lẫn nhau

Chương 56: Sống nương tựa lẫn nhau

Giờ phút này đã là hoàng hôn ngày thứ hai, ba người Bạch Tiểu Thuần vội vã phi nhanh. Thỉnh thoảng, hắn lấy truyền tin ngọc giản ra thử liên lạc, nhưng từ đầu đến cuối không cách nào liên hệ được tông môn. Dù nóng vội, hắn lại không có cách nào.

Cũng may đan dược đủ dùng. Trong túi trữ vật của bảy người tộc nhân Lạc Trần gia tộc bị Bạch Tiểu Thuần đánh chết, cũng có một chút đan dược. Mặc dù không bằng đan dược của Linh Khê Tông, nhưng vào lúc này, dù sao cũng tốt hơn không có gì.

Dưới sự duy trì của đan dược, Đỗ Lăng Phỉ và Hầu Vân Phi gắng gượng, đè nén thương thế, cùng Bạch Tiểu Thuần tiến lên trong màn đêm.

Trên đường đi, Bạch Tiểu Thuần run như cầy sấy. Bất kỳ tiếng gió hay tiếng cỏ động nào cũng khiến hắn toát mồ hôi lạnh. Tâm thần hắn từ đầu đến cuối căng thẳng, mắt càng nhiều tơ máu. Nhất là từng tia đau đớn trên thân thể, càng khiến hắn thỉnh thoảng nhe răng nhếch miệng.

Cơn đau này không phải là không thể nhẫn. So với lúc tu hành Bất Tử Trường Sinh Công, nó kém xa tít tắp. Chỉ là, cơn đau của Bất Tử Trường Sinh Công là để tu hành, còn hôm nay, nhìn thân thể đầy những vết thương đẫm máu, hắn lo lắng thương thế xấu đi, sẽ nguy hiểm đến tính mạng, không khỏi sầu mi khổ kiểm.

Nếu là ngày thường, Đỗ Lăng Phỉ nhất định khinh miệt, càng thêm xem thường Bạch Tiểu Thuần. Nhưng giờ đây thái độ nàng hoàn toàn ngược lại, trong mắt lộ ra vẻ nhu hòa, không ngừng an ủi Bạch Tiểu Thuần bên cạnh.

"Không sao đâu, Bạch sư đệ đừng sợ, vết thương này nhìn nghiêm trọng, nhưng trên thực tế sẽ không tổn thương tính mạng."

"Ngươi đừng nhúc nhích, ta bôi thuốc cao cho ngươi..."

Nhìn vẻ nhe răng toét miệng của Bạch Tiểu Thuần, dù trong lúc nguy cấp này, Đỗ Lăng Phỉ vẫn che miệng cười khẽ. Nụ cười đó mang theo một tia suy nghĩ khó tả.

Nàng biết Bạch Tiểu Thuần sợ chết, nhưng càng biết điều này, nàng lại càng bị sự trở về trước đó của Bạch Tiểu Thuần làm rung chuyển tâm thần. Nàng cảm thấy trên người Bạch Tiểu Thuần lúc này, có một loại dũng khí vượt xa người khác.

Loại dũng khí này đã ngưng tụ ra một thân ảnh thiết huyết, nàng khó mà quên được.

Dưới sự an ủi của Đỗ Lăng Phỉ, đáy lòng Bạch Tiểu Thuần cũng không nhịn được đắc ý, thầm nghĩ lần này hắn liều mạng, dường như cũng không tệ. Tiểu mỹ nhân Đỗ Lăng Phỉ này, thế mà lại đối xử với hắn dịu dàng như vậy.

Hầu Vân Phi nhìn cảnh này, trong mắt cũng có ý cười. Trong cuộc chạy trốn này, bọn họ hiếm hoi có được một tia ấm áp. Nhất là loại cảm giác sống nương tựa lẫn nhau này, càng làm cho ba người đối với nhau, quan hệ càng thêm sâu đậm.

"Nếu chúng ta có thể trở lại tông môn, Bạch sư đệ, Đỗ sư muội, ân này, cả đời không quên!"

Hầu Vân Phi ngưng trọng nói.

"Nếu có thể trở lại tông môn..."

Trong mắt Đỗ Lăng Phỉ lộ ra sự khao khát, nhưng rất nhanh than nhẹ một tiếng, nhìn Bạch Tiểu Thuần một chút, đáy lòng đắng chát. Nàng hiểu, khả năng ba người bọn họ có thể sống trở về lần này... thật là cực kỳ nhỏ bé.

Bạch Tiểu Thuần cũng trầm mặc.

Thời gian trôi qua, thoáng cái hai ngày đã qua. Ba người hầu như không nghỉ ngơi, toàn lực phi nhanh. Trên đường đi nhiều lần lấy truyền tin ngọc giản ra thử, nhưng từ đầu đến cuối thất bại.

Thương thế của Hầu Vân Phi nặng thêm, Đỗ Lăng Phỉ cũng sắc mặt dần tái nhợt. Mệt mỏi cộng thêm thương

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip