Người đàn ông bên cạnh Lương Nhu, An Noãn không quen, nhưng trông hơi quen mắt.
Không quen, nhưng quen mắt.
Trong lòng An Noãn chợt lóe lên một ý nghĩ.
Cô biết rồi, người đàn ông này rất có thể là em trai của Ngạc Gia Vinh. Người đàn ông thích Lương Nhu là Ngạc Bình Thành. Hai anh em họ tuy không phải là sinh đôi nhưng ngoại hình vẫn có chút giống nhau.
Quả nhiên, Lương Nhu và Ngạc Bình Thành có quan hệ.
Sở Tuấn ngay cả Ngạc Gia Vinh còn không để vào mắt hướng chi là em trai hắn.
Hơn nữa, loại người này, anh ngay cả giao tiếp cũng không muốn.
Thấy Ngạc Bình Thành đứng ở cửa không đi, Sở Tuấn không kiên nhẫn nói: “Có chuyện muốn nói à?”
“Có.” Ngạc Bình Thành nói: “Chuyện lần trước tôi đã nghe nói. Anh tôi vì chuyện của Nhu Nhu đã thất lễ với người của thiếu gia Sở.”
Lương Nhu quay đầu nói với Ngạc Bình Thành: “Em vào xem quần áo một chút.”
Ngạc Bình Thành gật đầu.
Lương Nhu đi vào trong tiệm.
An Noãn đưa lại chiếc áo cảm thấy hơi chật trả lại cho nhân viên bán hàng, Lương Nhu đưa tay nói: “Tôi thử.”
Nhân viên bán hàng vội vàng đưa áo cho cô ta.
Lương Nhu lấy áo, dù sao cũng chỉ là áo khoác, không cần vào phòng thử đồ, cứ thế mặc lên.
Vừa mặc vừa liếc nhìn An Noãn.
“Vài ngày không gặp, cô thay đổi thật đấy, như lột xác ấy nhỉ.”
An Noãn bây giờ cả người đều là quần áo mới vừa chọn trong tiệm, chất lượng và kiểu dáng của những bộ quần áo này thực sự rất tốt. Người đẹp vì lụa, Phật đẹp vì vàng, so với bộ đồ trước đây mua ở chợ đúng là đã thay đổi diện mạo.
“Cũng tàm tạm.” An Noãn nói: “Mấy ngày không gặp, cô Lương cũng đã bước sang một giai đoạn mới của cuộc đời rồi.”
Lần trước ở quán bar, Lương Nhu và Ngạc Bình Thành chắc là không có quan hệ gì, thậm chí khi nhắc đến còn có vẻ rất chán ghét.
Chỉ mấy ngày đã khoác tay ôm eo đi dạo trung tâm thương mại như thế này.
Trong khoảng thời gian này không biết đã xảy ra chuyện gì.
Sắc mặt Lương Nhu có chút không được tốt nhưng vẫn cố gắng giữ vững.
“Đúng vậy, cuộc đời luôn có nhiều chuyện và sự phát triển bất ngờ.” Lương Nhu cười lạnh một tiếng: “Cô An trước đây nói là em gái nuôi của thiếu gia Sở. Bây giờ xem ra không phải là em gái nữa rồi nhỉ?”
An Noãn và Sở Tuấn bây giờ đang mặc đồ đôi, quần áo giống hệt nhau, một mẫu nam, một mẫu nữ, nhìn là biết một cặp.
Nước tẩy trang
Đừng nói là đồ gia đình.
“Không phải em gái, là bạn gái.” An Noãn nói: “Cô chưa nghe câu này à.”
“Câu gì?”
“Trước là bạn sau là em, cuối cùng thành bảo bối.” An Noãn lấy một chiếc khăn lụa quấn thử lên cổ: “Tôi và Sở Tuấn vốn đã có hôn ước, bây giờ là bạn trai bạn gái, chẳng phải rất bình thường sao?”
Cô và Sở Tuấ, đường đường chính chính, không có gì mờ ám.
Chiếc áo An Noãn mặc hơi nhỏ, Lương Nhu mặc cũng hơi nhỏ.
Cô ta cởi ra, bảo nhân viên đi lấy áo cỡ lớn hơn.
Lương Nhu vuốt tóc, nở một nụ cười quyến rũ với An Noãn.
“An Noãn.” Lương Nhu nói: “Chuyện lần trước là tôi có lỗi với cô, nên tôi cho cô một lời khuyên.”
An Noãn nhướng mày.
Lương Nhu nói: “Ở Bắc Kinh có rất nhiều người thích thiếu gia Sở. Cô có thể là người mới mẻ nhất nhưng sự mới mẻ có thể duy trì được bao lâu? Đàn ông mà, lúc muốn thì lòng dạ ngứa ngáy, có được rồi thì không còn quý trọng nữa. Dù thế nào cũng hãy giữ cho
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền