“Sao thế?” Sở Tuấn đặt rìu xuống, cười nói: “Nước đâu, cho anh uống một ngụm.”
“Đến đây đến đây.”
An Noãn hoàn hồn, vội vàng đứng dậy rót nước cho Sở Tuấn.
Rất dân dã, dùng chính là chiếc bát lớn của nhà.
Sở Tuấn uống ừng ực một bát, vén mép áo may ô lau miệng.
Cơ bụng sáu múi thoáng qua, từng múi một.
An Noãn nhớ lại lời của Phùng Hướng Văn, lo lắng Sở Tuấn không thật lòng với cô mà là lừa gạt cô.
Khoảnh khắc này, An Noãn thật sự dùng hết tế bào não cũng không nghĩ ra được, điều kiện như Sở Tuấn – có tiền, có sắc, có thân hình – rốt cuộc định lừa cô cái gì.
Cho dù nghĩ theo chiều hướng xấu nhất thì cô cũng không thiệt.
Lau mồ hôi xong Sở Tuấn lại cầm rìu lên.
An Noãn vội nói: “Mệt không? Mệt thì nghỉ một chút.”
“Không mệt, cái này có là gì.” Sở Tuấn cười một tiếng, tiếp tục chẻ củi.
Chỉ là chút tiêu hao thể lực, lúc họ tập luyện không hề ít hơn thế này.
Sở Tuấn rất nhanh đã chẻ xong số củi cần dùng trong mấy ngày, đặt rìu xuống rồi nói: “Mấy ngày nay em đều không được tắm thoải mái đúng không. Chúng ta ra phố xem có bồn tắm không, mua một cái về, tối đun nhiều nước cho em ngâm mình.”
Sở Tuấn nói rồi đi đến bên giếng nước xách một thùng nước lên.
Anh tiện tay cởi áo may ô rồi giơ tay lên, một thùng nước cứ thế ào ào đổ lên đầu, lên người.
Ánh nắng lấp lánh.
Những giọt nước trên người cũng lấp lánh.
“Không cần đâu.” An Noãn khô khốc nói: “Chỉ vài ngày thôi, tắm qua loa là được… Mua riêng một cái bồn tắm có phải phiền phức quá không.”
“Cái này có gì phiền phức, cũng không phải đồ đắt tiền.” Sở Tuấn đặt thùng nước xuống đi về phía An Noãn.
An Noãn thấy vậy thì hoảng hốt trong lòng.
“Này, anh đừng qua đây, anh qua đây làm gì, đừng làm ướt cả áo em…”
Đây đâu phải là chuyện ướt hay không ướt áo, mà là khoảnh khắc này tác động quá lớn.
An Noãn cảm thấy mình thật sự không chịu nổi.
Dù người ta hay nói “sắc tức là không, không tức là sắc”, nhưng cũng có đại sư từng nói, gối đầu lên cơ bụng tám múi mà ngủ thì rất tốt cho sức khỏe và tinh thần. Đã may mắn gặp được điều tốt đẹp và thuần túy thế này, chẳng phải nên trân trọng sao?
Giày nam nữ
Thấy Sở Tuấn đã đến trước mặt An Noãn hít một hơi thật sâu.
Rồi Sở Tuấn đưa tay ra… lấy đi chiếc khăn treo trên lưng ghế sau lưng An Noãn.
“Nghĩ gì thế?” Sở Tuấn cười nhạo cô: “Giữa ban ngày ban mặt, trời quang mây tạnh, đồng chí nữ này phải giữ mình đấy.”
Rồi Sở Tuấn vừa lau những giọt nước trên người vừa vào phòng thay quần áo.
Đắc ý không chịu được.
Quả nhiên, người đẹp là biết rõ mình đẹp. Gần đây Sở Tuấn như thể đang chạy trên con đường “mỹ nam dụ dỗ”, càng lúc càng không kiềm chế nổi.
“Này này này…”
An Noãn theo sau chỉ vào anh, “này” ba tiếng, cuối cùng cũng vì cơ bụng kia mà không nỡ trách mắng.
Người đẹp thì có kim bài miễn mắng.
Chẳng mấy chốc Sở Tuấn đã thay một bộ quần áo khác ra ngoài.
Tóc còn hơi ướt, nhưng tóc ngắn khô nhanh, một lúc là được.
“Đi, đi mua bồn tắm, tiện thể ăn cơm.”
“Ăn cơm thì được nhưng không cần mua bồn tắm thật đâu.” An Noãn vẫn cảm thấy quá khoa trương: “Em cũng không phải người cầu kỳ như vậy.”
Hơn nữa nhà có chậu tắm cũng có thể tắm. Chỉ là bây giờ trời hơi lạnh, nhà lại không kín, nước trong chậu có hạn, tắm lúc nào cũng gò
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền