Sở Tuấn lấy đèn pin trên bàn cùng An Noãn ra khỏi cửa, đi đến cổng sân.
“Noãn Noãn, Noãn Noãn.”
Lần này tiếng gọi cửa biến thành của một phụ nữ, lúc nãy là của một người đàn ông.
Noãn Noãn, gọi rất thân mật, An Noãn chỉ cảm thấy giọng nói này có chút quen tai nhưng lại không nhận ra là ai.
Theo lý, người mà ngay cả giọng nói cũng không nhận ra thì không thể là người quen.
Mở cửa.
Trước cửa đứng một nam một nữ.
Một bà cô khoảng bốn, năm mươi tuổi và một người đàn ông khoảng hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi.
Bà cô gầy gò nhỏ bé, người đàn ông thì to cao lực lưỡng, cơ bắp cuồn cuộn trông như một ngọn tháp sắt.
An Noãn nhớ lại, người đàn ông cô nhận ra, là Ma Đỉnh An bán thịt heo ở chợ, nguyên chủ từng đến quán của anh ta mua thịt vài lần, nói chuyện vài câu, coi như quen biết.
Sau đó hình như còn từng theo đuổi nguyên chủ nhưng không thành.
Nhờ mai mối đến nhà nói chuyện nhưng bị từ chối.
Rồi cũng không có gì tiếp theo.
Nhưng lúc mai mối đến nói chuyện cô không ở nhà, là bố cô tiếp. Sau đó ông chỉ kể lại qua loa, cô cũng chưa từng gặp mặt bà mai đó.
Không biết có phải là người trước mặt này không.
Nhưng mặc kệ bà cô này là ai, chỉ riêng chuyện Ma Đỉnh An gọi cô “Noãn Noãn” một cách thân mật như vậy đã khiến cô thấy rất khó chịu.
Quan hệ của giữa hai người chỉ là người mua – người bán thịt, anh ta gọi như vậy cũng quá thân mật rồi.
Đây cũng được xem là một loại quấy rối – chẳng khác gì mấy kẻ bám theo con gái nói những lời tục tĩu?
Bà cô vừa thấy An Noãn lập tức nở nụ cười: “Noãn Noãn, đây là Noãn Noãn đúng không?”
Câu này vừa nghe là biết không hề quen rồi.
An Noãn nghi ngờ nhìn bà ta: “Xin hỏi dì là ai?”
“Dì là dì Hồng.” Bà cô nói: “Trước đây khi bố cháu còn sống dì từng đến làm mai cho cháu, nhưng lần đó cháu không ở nhà nên không biết dì.”
Dì Hồng, đúng rồi, vậy là bà mai trước đây đã đến.
“Ồ, dì Hồng.” An Noãn nói: “Muộn thế này rồi dì đến tìm cháu có việc gì không?”
Dì Hồng còn chưa nói, Ma Đỉnh An đã lên tiếng trước: “Noãn Noãn, là anh tìm em, anh tìm em có việc.”
Nước hoa Bodymist
Sở Tuấn liếc nhìn Ma Đỉnh An, vẻ mặt không mấy thiện cảm.
“Anh là Ma Đỉnh An.” An Noãn nói: “Anh tìm tôi có việc gì? Còn nữa, chúng ta chỉ là quan hệ tôi từng đến chợ mua thịt của anh vài lần, không thân thiết đến thế, mời anh gọi tên tôi hoặc gọi tôi là đồng chí An.”
Họ đang đứng trước cổng sân nói chuyện, An Noãn không có ý định cho họ vào.
Muộn thế này rồi, lại không phải bạn bè thân thiết, có việc gì thì nói ngắn gọn, không cần phải cho vào nhà.
Ma Đỉnh An lập tức nói: “Noãn Noãn, anh đã từng đến nhà em hỏi cưới, sao lại không thân thiết? Anh còn tặng quà cho em, em quên rồi sao? Lúc đó chú nói em đã có hôn ước nên không thể đồng ý ngay. Chỉ đợi hủy hôn là có thể đồng ý lời cầu hôn của anh, chúng ta còn… chúng ta còn… từng hẹn hò.”
Dì Hồng bên cạnh cười toe toét, vừa cười vừa phụ họa: “Đúng đúng đúng, dì biết chuyện này. Noãn Noãn, Tiểu Ma vừa nghe tin cháu về lập tức đến tìm dì, năn nhỉ dì đến nhà. Cháu xem, chúng tôi còn mang quà đến cho cháu…”
An Noãn cảm nhận được bên cạnh có sát khí từ từ lan tỏa.
Tuy Sở Tuấn vẫn còn giữ vẻ lịch sự,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền