ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Sở Tuấn cuối cùng vẫn không làm phiền An Noãn và Thiệu Tĩnh Hà nói chuyện.

Anh nghe trộm dưới cửa sổ một lúc lâu, càng nghe càng nghiêm túc.

An Noãn đã cho Thiệu Tĩnh Hà không ít ý tưởng, tuy nghe qua là biết người chưa từng thực sự kinh doanh nhưng không thể không thừa nhận, tầm nhìn toàn cục và dự đoán về tình hình tương lai của cô rất độc đáo và chính xác.

Có một số quan điểm và định hướng mà cả Sở Tuấn cũng chưa từng nghĩ tới, vậy mà lại được An Noãn nói ra một cách rất tự nhiên, ngẫm kỹ thì thấy quả thực rất hợp lý.

Đêm đó, trong lòng Sở Tuấn lại có một nhận thức mới về An Noãn.

Anh thậm chí đã nghĩ đến việc muốn trò chuyện nghiêm túc với cô.

Muốn hỏi cô: “Lý do em chọn làm công việc điều tra hình sự có phải vì anh là cảnh sát hình sự không?”

Có phải vì muốn hai người họ gần nhau hơn, có tiếng nói chung? Hay là thật sự thích công việc này?

Trước đây Sở Tuấn chưa từng nghĩ đến chủ đề này nhưng giờ đây anh lại sợ rằng An Noãn vì chọn anh mà từ bỏ lĩnh vực cô thực sự giỏi.

Mỗi ngành nghề đều có thể khiến người ta tỏa sáng, 360 nghề, nghề nào cũng có thể thành danh. Nếu An Noãn thích kinh doanh, muốn kinh doanh, anh đương nhiên cũng sẽ ủng hộ. Và sẵn lòng ở Bắc Kinh giúp cô tạo mối quan hệ, tìm người quen, cung cấp vốn.

Để con đường của cô đi được thuận lợi hơn.

Ngày hôm sau, tuy rất mệt nhưng vẫn dậy đúng giờ.

Tối qua An Noãn và Thiệu Tĩnh Hà trò chuyện vui vẻ, gần 4 giờ mới ngủ.

Khi mở cửa Sở Tuấn đã dậy từ lâu và chuẩn bị xong bữa sáng.

Anh rất tự nhiên đặt bản thân vào vai trò “chủ nhà” trong căn nhà này.

Một khi anh là chủ nhà thì tất nhiên Thiệu Tĩnh Hà là khách, nên ăn uống phải tiếp đãi chu đáo, nếu không là thất lễ.

Nghe thấy tiếng mở cửa, Sở Tuấn ngẩng đầu nhìn, thấy hai người bước ra từ trong phòng liền mỉm cười nói: “Hai người dậy rồi à? Rửa mặt xong qua ăn sáng đi.”

Bữa sáng trên bàn hôm nay là một số loại bánh mua trên phố.

Trước tiên An Noãn ngáp một cái, vươn vai rồi nhìn Sở Tuấn, ngạc nhiên: “Anh về lúc nào thế?”

Cô thấy bộ dạng của Sở Tuấn dường như cũng ngủ không ngon.

Tối qua, lúc đầu An Noãn vẫn luôn dỏng tai nghe động tĩnh bên ngoài.

Nếu anh về sớm có thể hỏi anh chuyện đã diễn biến thế nào? Không lo lắng nhưng tò mò vẫn có.

Tống Vĩnh Phong dám dùng thủ đoạn hèn hạ như vậy để hại cô, cô thật sự muốn biết Sở Tuấn có đập cho anh ta một trận nên thân không.

Nhưng đợi mãi cũng không nghe thấy Sở Tuấn về, sau đó lại uống thêm hai ly rượu nên ngủ luôn.

Cô rất yên tâm về Sở Tuấn, không phải yên tâm chút ít mà là cực kỳ tin tưởng, hơn nữa còn có Phùng Hướng Văn đi cùng. Hai người này mà ở một huyện nhỏ còn không xoay sở được thì đúng là không nên làm nghề nữa.

Gel giảm mụn mờ thâm ACTIDEM Derma

“Trước mười hai giờ đã về.” Sở Tuấn nói: “Lúc anh về hai người còn chưa ngủ.”

An Noãn càng ngạc nhiên: “Về sớm thế, sao không gọi em mở cửa?”

Sở Tuấn nói: “Ban đầu không gọi là sợ em đã ngủ. Vào thấy hai người chưa ngủ nhưng nghĩ rằng hai người có lẽ đã lên giường nằm trò chuyện nên không làm phiền nữa.”

“Ồ…” An Noãn cầm một cây quẩy cắn một miếng, có vẻ suy tư.

Thiệu Tĩnh Hà ngồi bên bàn, nhận lấy bát cháo bát bảo mà Sở Tuấn đưa, vui vẻ

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip