Sở Tuấn phong trần bụi bặm.
Dù An Noãn khi gọi điện thoại về nói chuyện có vẻ bình tĩnh, cũng nói rằng không gặp nguy hiểm gì nhưng anh vẫn cảm thấy lo lắng trong lòng.
An Noãn là một người phụ nữ có ý thức độc lập tự chủ rất mạnh, khi gặp chuyện, dù là chuyện lớn đến đâu cũng có thể bình tĩnh đối phó.
Khi biết anh có việc quan trọng đang làm, nếu không có tình huống đặc biệt sẽ không chủ động liên hệ với anh.
Bây giờ chính là trường hợp đặc biệt, chắc chắn không nhẹ nhàng như cô nói trong điện thoại.
Sở Tuấn bước nhanh vào, nhìn An Noãn từ trên xuống dưới.
“Thế nào, không sao chứ?”
“Không sao.”
An Noãn vỗ vỗ cánh tay Sở Tuấn.
Người không sao là tốt rồi, những chuyện khác đều có thể bàn bạc.
Sở Tuấn thở phào nhẹ nhõm.
Thiệu Tĩnh Hà ngồi một bên cũng không sao.
Bố của Thiệu Tĩnh Hà là công nhân bình thường, mẹ ở nhà nội trợ, thỉnh thoảng làm thêm. Những chuyện này không cần nói với họ để tránh lo lắng sợ hãi, cũng không giúp được gì.
Sau khi đến đồn cảnh sát Thiệu Tĩnh Hà đã gọi điện về nhà.
Nhà cô ấy không có điện thoại, gọi đến quán tạp hóa đầu hẻm nhờ ông chủ giúp nói một tiếng.
Cô ấy nói mình và An Noãn đang ở bên ngoài, tối nay không về, bảo người nhà yên tâm.
Ban đầu họ dự định sẽ về nhà khi trời tối, nhưng sau chuyện này có lẽ phải ở lại qua đêm, sáng hôm sau mới về được. Nếu có về ngay thì cũng phải rất muộn.
Ở thời đại thông tin không phát triển này người ta luôn có thêm nhiều lo lắng và những điều không thể lường trước.
Phùng Hướng Văn tuy không phải là người huyện Lâu Dương nhưng ở huyện bên cạnh, cũng coi như là người địa phương.
Anh ta đến nói chuyện với cảnh sát để tìm hiểu tình hình rồi quay lại.
“Chuyện hôm nay Tiểu An làm rất tốt.” Phùng Hướng Văn nói: “Anh đã hỏi qua, bà cụ chặn đường em và cháu trai bà ta đều nghe lệnh của một thanh niên. Là một tên côn đồ mà ai trên phố địa phương cũng biết, gọi là anh Bảy, lúc đó cũng ở trong đám đông xem náo nhiệt. Mấy người này không học không làm, chuyên làm những việc lừa gạt, tống tiền. Em nói buôn người thì không đến mức đó nhưng chắc chắn là đã nhắm vào các em, muốn tống tiền một khoản.”
“Quả nhiên là quen biết, em đã nói là quen mà. Họ còn giả vờ với em, nào là tìm hiểu tình hình, phải điều tra này nọ…”
Trong lòng An Noãn đầy ấm ức.
Phân biệt đối xử ở đâu cũng có.
Rõ ràng cô mới là người trong cuộc nhưng lời cô nói lại không được đối xử nghiêm túc như vậy.
Giày nam nữ
Phùng Hướng Văn đến hỏi một câu, cái gì cũng nói.
Rõ ràng là không để hai cô gái như họ vào mắt, không xem hai người là những người đáng để giao tiếp đàng hoàng và giải quyết vấn đề một cách chính thống.
Sở Tuấn thấy An Noãn ấm ức liền hỏi: “Đã ăn cơm chưa?”
An Noãn lắc đầu.
Còn ăn tối gì nữa, tức no rồi.
“Đi ăn cơm trước.” Sở Tuấn nói: “Về rồi nói sau. Giờ người ta đang đi bắt người rồi, trước tiên xem xử lý thế nào rồi tính.”
An Noãn không có khẩu vị, nhưng nghĩ lại, người là sắt, cơm là thép, cô không đói nhưng Thiệu Tĩnh Hà cũng chưa ăn, Sở Tuấn và Phùng Hướng Văn vội vàng đến đây cũng chưa ăn.
Không thể để mọi người cùng đói.
“Được, đi ăn cơm thôi.” An Noãn nói: “Không thể vì việc xấu của kẻ xấu mà làm hại bản thân.”
“Đúng vậy.”
Sở Tuấn rất khâm phục thái độ sống
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền