ItruyenChu Logo

iTruyenChu

“k*ch th*ch thế nào?”

An Noãn nói: “Hung thủ không phải đang ra mặt cho Tiêu Vũ Hoa sao? Không phải vì thấy Hướng Hạo Nhiên sắp kết hôn nên muốn giết anh ta sao?”

“Đúng vậy.”

“Vậy thì cho anh ta kết hôn đi. Kết hôn ngay trong phòng bệnh, hoặc ngồi xe lăn đi kết hôn, không tổ chức được lễ thì đi đăng ký trước. Kích th/ích hung thủ một phen, biết đâu hắn không kìm được lại ra tay lần hai, vậy chẳng phải chúng ta có thể ôm cây đợi thỏ sao?”

Lời An Noãn nói cũng không phải không có lý.

Nhưng Sở Tuấn nghĩ đến cảnh Hướng Hạo Nhiên kết hôn trong phòng bệnh, ngồi xe lăn kết hôn, thậm chí được khiêng bằng cáng tới cục dân chính đăng ký… thì vẫn thấy thảm không nỡ nhìn.

Chuyện của Hướng Hạo Nhiên thật là…

Đây coi như là báo ứng cho nửa đời trước phong lưu đa tình của anh ta.

Người làm thì trời nhìn, nợ đã vay thì sớm muộn cũng phải trả.

“Cũng không phải không được?” Sở Tuấn điều chỉnh lại tư thế ngồi của An Noãn: “Nhưng người này tâm tư sâu sắc, cho dù là giăng bẫy dụ rắn ra khỏi hang cũng không thể để Hướng Hạo Nhiên tự mình làm. Cậu ta bây giờ bệnh thành cái dạng quỷ này, gió thổi là đổ, lại không có kinh nghiệm về mặt này, anh sợ sơ sẩy một chút, không những không câu được cá mà còn tự mình dính vào.”

Dù sao cũng là bạn lâu năm, Sở Tuấn tuy có chút hả hê trước tai họa của Hướng Hạo Nhiên nhưng phần lớn vẫn là đau lòng.

“Vậy thì đơn giản thôi, tìm cho Hướng Hạo Nhiên một người đóng thế là được. Dù sao anh ta vừa gặp tai nạn, đầu có thể quấn như xác ướp, chỉ lộ mắt và mũi cũng được. Chỉ cần dáng người tương tự là xong, chẳng ai nhận ra.”

Trong đầu Sở Tuấn lướt qua một lượt những người có dáng tương tự Hướng Hạo Nhiên.

Không vấn đề, dễ tìm thôi.

Hướng Hạo Nhiên là một thiếu gia đào hoa, chăm sóc bản thân không tồi, ngày thường cũng chú trọng tập luyện thể dục thể thao nên vóc dáng vẫn rất chuẩn. Trong đội cảnh sát hình sự có mấy chàng trai có thể khớp được.

“Được.” Sở Tuấn nói: “Trước tiên đợi người nhà họ Tiêu trở về xem tình hình thế nào rồi mới quyết định là khai quật mộ hay là cho người đóng giả Hướng Hạo Nhiên, dụ rắn ra khỏi hang.”

Hai phương án này ngày mai đi làm sẽ đưa ra để mọi người cùng thảo luận trong phòng họp.

Sau đó thiết kế ra quy trình cụ thể.

Chuẩn bị song song hai phương án vẫn tốt hơn là tới lúc nước đến chân mới nhảy.

Nói xong chuyện án, tay Sở Tuấn vốn đang ôm eo An Noãn liền cử động.

“Làm gì?”

An Noãn đưa tay ra sau giữ lại.

“Không làm gì cả.”

Sở Tuấn giả ngốc.

“Đừng nghịch lung tung.” An Noãn vỗ anh một cái.

Đội trưởng Sở trước mặt người khác ra vẻ đạo mạo, bây giờ sau lưng người khác càng ngày càng phóng túng.

Sở Tuấn cười khẽ.

Anh còn tưởng An Noãn sẽ chạy đi.

Không ngờ An Noãn lại nhoài người về phía trước, dựa vào vai anh.

An Noãn nói: “Đấm vai, xoa lưng cho em.”

Chẳng trách mèo con chó con thích được v**t v*, thật là thoải mái.

Sở Tuấn bất lực, đành phải vuốt lưng An Noãn từng cái từng cái, thoải mái đến mức người sắp mềm nhũn.

“Ừm, thoải mái quá…”

An Noãn ngọ nguậy, phát ra tiếng rên nho nhỏ như mèo con.

Sở Tuấn chỉ có thể thở dài một tiếng.

“Em thì thoải mái còn anh thì không, phải làm sao đây?”

Uất ức chết đi được.

Nhưng không có cách nào, không thoải mái cũng chỉ có thể nhịn.

Ngày hôm sau đi làm, trong phòng

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip