Chủ nhiệm Lưu đi tìm Niếp Kiến Nguyên, mọi người ở trong văn phòng chờ đợi.
Đợi một lúc thì chủ nhiệm Lưu hớt hải chạy về.
“Không hay rồi, không hay rồi.” Chủ nhiệm Lưu vừa đẩy cửa, người chưa vào mà tiếng đã vào trước.
“Có chuyện gì vậy?”
Sở Tuấn bỗng chốc đứng dậy.
Anh có một dự cảm chẳng lành.
Lẽ nào Niếp Kiến Nguyên đã chạy rồi.
Niếp Kiến Nguyên này nhạy bén đến thế sao? Chẳng lẽ lúc nãy chủ nhiệm Lưu hỏi chuyện đã không chú ý cách thức, làm gì khiến hắn nghi ngờ sao?
Chủ nhiệm Lưu xem ra chạy rất vội, vịn vào khung cửa thở hổn hển hai hơi rồi mới nói: “Không thấy Niếp Kiến Nguyên đâu nữa.”
Sở Tuấn thầm chửi một câu trong lòng.
“Sao lại không thấy, thầy nói rõ được không?”
Từ lúc chủ nhiệm Lưu ra ngoài đến giờ không hề nghe thấy tiếng chuông tan học, vậy tại sao Niếp Kiến Nguyên lại đột nhiên chạy trốn?
“Lúc nãy tôi đi tìm họ điền thông tin, mọi thứ đều bình thường, không ai có biểu hiện gì khác lạ cả.” Chủ nhiệm Lưu nói: “Nhưng lúc nãy tôi quay lại thì Niếp Kiến Nguyên đã biến mất. Giáo viên đứng lớp nói Niếp Kiến Nguyên bảo mình đột nhiên đau bụng nên xin đi vệ sinh. Nhưng tôi vừa đi ngang qua nhà vệ sinh xem thử, cậu ta không có ở trong đó.”
Hơn nữa làm gì có chuyện trùng hợp như vậy.
Bụng sớm không đau, muộn không đau, lại đau đúng vào lúc này.
Sở Tuấn gọi một cuộc điện thoại trước, sau đó sải bước đi ra ngoài.
Nếu không có gì bất ngờ, Niếp Kiến Nguyên đã chạy rồi.
Chạy rồi, là chuyện xấu, cũng là chuyện tốt.
Ở thời đại này, một người đã bị biết rõ đặc điểm ngoại hình, có ảnh, muốn chạy cũng không dễ dàng như vậy.
Lẩn trốn nhất thời còn được chứ lẩn trốn mãi sẽ rất vất vả.
Tuy hắn gây án ở Bắc Kinh nhưng chạy đi nơi khác cũng không được. Lệnh truy nã có ảnh sẽ được truyền đi khắp nơi, đến mọi thành phố, mọi thị trấn, mọi thôn làng.
Trừ khi một người có thể cứ đi sâu vào núi, trốn trong rừng sâu núi thẳm cả đời, nếu không thì sớm muộn cũng sẽ bị phát hiện.
Sở Tuấn không sợ hắn chạy.
Chỉ sợ hắn chó cùng rứt giậu.
Chủ nhiệm Lưu vội vàng đi theo sau Sở Tuấn.
Dove_Serum vùng da cánh
Bây giờ ông mới là người hoảng nhất.
Tuy không biết Niếp Kiến Nguyên đã phạm tội gì nhưng đội trưởng đội cảnh sát hình sự đích thân đến tìm người thì chắc chắn là chuyện lớn.
Nói không chừng là chuyện lớn như giết người.
Bây giờ Niếp Kiến Nguyên đã chạy rồi, không biết đã chạy ra khỏi trường chưa.
Nếu đã chạy ra khỏi trường thì thôi, dù sao sau này cũng không liên quan nhiều đến nhà trường.
Nếu chưa chạy ra khỏi trường, một kẻ sát nhân lẩn trốn trong trường học. Trường có bao nhiêu học sinh, thật đáng sợ biết bao.
Nếu hắn nhất thời nghĩ quẩn, tiện tay bắt vài người, đâm vài nhát thì sao?
Trường học tuyển sinh vốn đã không dễ dàng, danh tiếng ở Bắc Kinh cũng rất bình thường, nếu lại xảy ra một vụ án giết người nữa thì trường học coi như xong. Năm sau có thể tiếp tục hoạt động hay không cũng là một ẩn số.
Sở Tuấn vừa đi ra ngoài vừa dặn: “Nhờ thầy bảo tất cả bảo vệ của trường, những giáo viên khỏe mạnh chia thành từng nhóm đi tuần tra trong trường. Cổng trước, cổng sau đều đóng lại, canh gác cẩn thận. Trong thời gian ngắn như vậy rất có thể Niếp Kiến Nguyên vẫn còn ở trong trường.”
Sở Tuấn đã gọi điện cho cục điều người đến hỗ trợ.
Nhưng cần thời gian, trước khi người của đội cảnh sát hình sự đến chỉ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền