ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Ông cụ Trạch nói: “Sính lễ mà các con chuẩn bị, ta rất hài lòng. Có thể thấy các con đã rất dụng tâm, không hề qua loa. Nhưng mà…”

Nhưng mà từ chuyển ngoặt này vừa thốt ra, phía sau chắc chắn có chuyện quan trọng hơn cần nói.

Mọi người đều nghiêm túc lắng nghe.

Ông cụ Trạch nói: “Sính lễ này của các con đưa ra rất hậu hĩnh. Theo lẽ thường, nhà gái cũng phải có của hồi môn. Trừ khi là nhà bán con gái, nếu không thì của hồi môn cũng không ít.”

Ông cụ Trạch vừa nói vậy mọi người đều đã hiểu.

Ông cụ Trạch tiếp tục: “Nhưng tình hình của Noãn Noãn, con bé chắc chắn không có của hồi môn gì. Điều kiện nhà con bé các con cũng biết, tuy chỉ có một mình nó là con nhưng cũng chỉ là gia đình bình thường, những thứ bố mẹ có thể để lại cho con bé cũng rất có hạn.”

Lời đã nói rất rõ ràng.

Ông cụ nhắc khéo trước, đừng để sau này nảy sinh tâm lý so đo vì nhà mình bỏ ra nhiều mà bên kia không đáp lại tương xứng rồi sinh ra khó chịu, chê bai này nọ.

Vậy thì không còn ý nghĩa gì nữa.

Tiêm phòng trước, dập tắt mọi mầm mống không tốt ngay từ trong trứng nước.

Ông cụ Trạch là người biết lo xa, tuy tuổi đã cao nhưng trong lòng rất minh mẫn.

Chuyện này, mâu thuẫn này nhất định phải được giải quyết xong xuôi trước khi cưới, đóng cửa bảo nhau, không để người ngoài biết.

Không chỉ không để người ngoài biết, cũng không thể để An Noãn biết, thậm chí tốt nhất là đừng để Sở Tuấn biết.

Vế trước khiến người ta chê cười, vế sau khiến trong lòng Sở Tuấn không thoải mái.

Nếu để An Noãn biết, cuộc hôn nhân này chưa chắc đã thành.

Nửa năm nay ông cụ Trạch cũng đã hoàn toàn hiểu rõ về An Noãn, những chuyện khác thì thôi, nhưng đặc biệt là chuyện lần trước thật sự khiến ông phải nhìn bằng con mắt khác.

Sau khi ông cụ biết rõ ngọn ngành câu chuyện, cảm thấy dù là mình thì lúc đó cũng chưa chắc đã làm được tốt như vậy.

Đúng là văn võ song toàn, có dũng có mưu.

Người như vậy sẽ không để mình chịu thiệt thòi.

Hơn nữa, nếu rời khỏi Sở Tuấn, trong thời gian ngắn con bé có thể sẽ phải trải qua một khoảng thời gian khó khăn, nhưng về lâu dài tiền đồ thì tiền đồ vô hạn.

Mọi người còn tưởng ông cụ định nói chuyện gì to tát, nghe ông nói vậy, ai nấy đều thở phào nhẹ nhõm.

“Bố, chuyện bố nói chúng con đều biết.” Bố Sở nói rất thật lòng: “Nhà chúng ta cũng không phải là người tham lam của hồi môn, nếu quan tâm đến điều đó thì đã không đồng ý hôn sự của tụi nó.”

Tình hình nhà An Noãn mọi người đều hiểu.

“Các con có thể nghĩ như vậy là tốt rồi.” Ông cụ Trạch nói: “Nếu đã không quan tâm thì đừng thể hiện ra, hiểu không? Đừng làm người tốt mà lại không được tiếng tốt.”

Đừng có cao ngạo mà nói “chúng ta không chê con”, bởi bản thân câu đó đã là một sự chê bai.

Acnes

Cuộc họp nhỏ diễn ra khá hài hòa.

An Noãn và Sở Tuấn hoàn toàn không biết chuyện này.

Ngày hôm sau Sở Tuấn nhận được danh sách sính lễ sơ bộ.

Mẹ Sở nói: “Con cầm cái này xem thử, đây là do bố mẹ và ông nội cùng nhau bàn bạc. Nhưng bây giờ người ta coi trọng hôn nhân tự do, con cũng là người có hiểu biết nên cũng để con xem, có gì không hợp lý hoặc thiếu sót thì bổ sung vào.”

Sở Tuấn cầm lấy xem, vô cùng hài lòng.

“Vâng, con về nghiên cứu một chút.”

Anh và An Noãn hiện vẫn đang

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip