Câu nói này khiến Sở Tuấn sợ đến mức quên cả buồn nôn, đồng tử giãn ra kinh ngạc nhìn An Noãn.
Bác sĩ có chút do dự: “Cô chắc chứ, vậy tôi lập phiếu nhé.”
“Lập đi ạ.” An Noãn nói: “Tôi là bạn gái anh ấy, tôi quyết định.”
“Được.”
Bác sĩ đi kê đơn.
An Noãn vội vàng gọi lại: “Xin hỏi có xe lăn cho mượn không ạ, tôi muốn đẩy anh ấy đi gọi điện thoại, có chút việc gấp.”
Bác sĩ chỉ chỗ cho cô.
An Noãn đi mượn một chiếc xe lăn.
“Biết anh có việc cần báo cáo.” An Noãn cẩn thận đỡ Sở Tuấn xuống giường, ngồi lên xe lăn, đẩy đi gọi điện thoại.
Vào văn phòng bên cạnh, Sở Tuấn xuất trình giấy tờ, nhờ mọi người trong văn phòng ra ngoài một lát.
An Noãn giúp anh bấm số, nhét ống nghe vào tay Sở Tuấn rồi cũng lui ra ngoài, đóng cửa lại.
Không biết Sở Tuấn ở trong đó nói gì.
Một lúc sau, Sở Tuấn cúp máy.
An Noãn đẩy cửa vào, đẩy người trở về phòng bệnh.
Bệnh viện này khá hẻo lánh, không đông người, phòng bệnh đôi cũng chỉ có một mình Sở Tuấn.
Sau khi An Noãn đẩy người về, cô lấy hai bộ quần áo bệnh nhân đến.
“Nào, anh nằm xuống, tôi thay quần áo cho anh.”
Hai người họ đều từ dưới nước lên, người ướt sũng. Suốt đường từ hồ chứa nước Nam Sơn đến bệnh viện rồi kiểm tra, gọi điện, hoàn toàn không để ý đến quần áo.
Tuy là mùa hè nhưng mặc một bộ quần áo ướt cũng rất khó chịu.
Nhưng Sở Tuấn vội vàng từ chối: “Không cần, không cần, tôi tự làm được.”
“Thật không đó?”
An Noãn khó chịu vò tay áo của mình: “Anh đừng khách sáo với tôi, anh bây giờ là bệnh nhân.”
“Tôi chỉ hơi chóng mặt thôi chứ không phải bị liệt.” Sở Tuấn kiên quyết nói: “Tôi có thể tự thay được.”
“Được, được.” An Noãn suy nghĩ một lát: “Vậy thế này, tôi đóng cửa lại, anh thay quần áo. Tôi vào nhà vệ sinh thay quần áo.”
Từ lúc lên bờ đến bây giờ, người vừa nước vừa mồ hôi, khó chịu vô cùng.
Highlands Redeem Zalo
Ở cổng bệnh viện có một tiệm tạp hóa, lúc nãy Sở Tuấn gọi điện thoại An Noãn đã chạy đi mua khăn mặt các thứ.
Bây giờ mỗi người một cái, ít nhất cũng phải lau qua.
Từ nhà vệ sinh ra, Sở Tuấn cũng đã thay xong quần áo bệnh nhân.
Hai người mỗi người một bộ, nhìn nhau trông thật xứng đôi, như là đồ đôi vậy.
Dùng khăn lau tóc, An Noãn kéo ghế ngồi bên giường bệnh.
“Có muốn uống nước không?”
“Không cần.”
Sở Tuấn nhìn An Noãn.
“Sao thế, nhìn tôi gì vậy?” An Noãn đặt khăn sang một bên, tự rót cho mình một ly nước.
Cô không bị thương ngoài da gì nhưng lúc này thả lỏng ra cũng cảm thấy nhiều chỗ trên người âm ỉ đau, chắc là do va đập. Lúc nãy căng thẳng tột độ, tinh thần căng như dây đàn nên không cảm thấy đau, giờ mới bắt đầu cảm nhận được.
Sở Tuấn từ từ nói: “Cô… không hỏi tôi gì à?”
“Hỏi gì?”
Sở Tuấn cảm thấy không thể tin được: “Vừa bị bắn, cô không muốn biết tại sao à?”
Người bình thường chắc sẽ có rất nhiều câu hỏi nhưng An Noãn lại không hỏi.
“Đã nổ súng rồi, chắc chắn là vụ án lớn.” An Noãn nói: “Ý thức bảo mật này tôi vẫn có, nếu có thể nói thì anh sẽ nói với tôi. Nếu không thể nói, có hỏi anh cũng không thể nói được.”
An Noãn uống hai ngụm nước nóng, cảm thấy cơ thể cuối cùng cũng ấm lại.
Thở ra một hơi, toàn thân rã rời.
Sở Tuấn lim dim mắt: “Được, nếu cô không hỏi tôi, vậy tôi hỏi cô.”
“Hỏi gì?”
An Noãn tỏ vẻ dửng dưng nhưng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền