Từ nhà vệ sinh ra, An Noãn nhất thời cũng không muốn trở lại đại sảnh, bèn đi lên tầng hai.
Tầng hai có sân thượng, trên sân thượng có thể ngắm cảnh.
Lúc này mọi người gần như đều ở đại sảnh tầng một, trên sân thượng tầng hai không có ai.
An Noãn lên sân thượng, bưng một ly rượu vang đỏ, hóng chút gió, cảm thấy hiếm khi có được sự thoải mái dễ chịu. Cô có cảm giác, cả thế gian đều say chỉ mình cô tỉnh, thật phóng khoáng.
Đang nghĩ ngợi thì có tiếng bước chân truyền đến.
Có người đến. An Noãn nghĩ một chút, vẫn định tránh đi.
Thân phận của cô không rõ ràng, bây giờ cũng không thích hợp có quá nhiều qua lại với người khác.
Cô đang định ra cửa hông thì tiếng bước chân lại dừng lại.
Tiếng giày cao gót, người đến là mấy cô gái. Họ không ra sân thượng, mà ngồi ở sảnh nhỏ bên ngoài sân thượng trò chuyện.
An Noãn không có sở thích nghe lén người khác nói chuyện nhưng câu đầu tiên của họ đã khiến cô ở lại.
“Các cô có thấy người phụ nữ bên cạnh thiếu gia Sở hôm nay không, trước đây đã gặp cô ta chưa, là tiểu thư nhà nào, sao tôi chưa từng thấy?”
Một người khác nói.
“Không phải tiểu thư nhà nào, là một cô gái nhà quê.”
“Cô gái nhà quê? Trông cũng không giống lắm. Xinh đẹp quý phái ghê.”
“Đó gọi là người đẹp vì lụa. Con khỉ ở Hoa Quả Sơn mặc vest, trông cũng ra dáng người đấy.”
Mấy cô gái phá lên cười.
An Noãn cũng bật cười — ví dụ này đúng là thú vị thật.
“Thiếu gia Sở tại sao lại mang theo một cô gái nhà quê? Tôi thấy anh ấy nói chuyện với cô ta còn rất dịu dàng, còn cười với cô ta nữa… Tôi chưa từng thấy thiếu gia Sở cười như vậy bao giờ.”
An Noãn nhấp một ngụm rượu.
Cô cắn môi, cố nhịn cười.
Có một cảm giác giống như dì Vương ở bên cạnh nói: Lâu lắm rồi dì chưa thấy cậu hai cười như vậy — y như trong phim ngắn.
Phim ngắn bước vào đời thực thật rồi.
Một giọng khác đầy bí ẩn nói: “Mấy cô không biết rồi, chuyện này có lý do đấy.”
“Nguyên nhân gì?”
“Các cô… lẽ nào không biết sao? Ông cụ nhà thiếu gia Sở đã định cho anh ấy một mối hôn ước từ bé. Có một lần ông cụ đến nhà chúng tôi chơi, đã đích thân nói hôn thê đó không phải người Bắc Kinh, là người nhà mà ông cụ đã quen khi ở nông thông năm xưa. Các cô nói xem… người phụ nữ đột nhiên xuất hiện này có phải là hôn thê của thiếu gia Sở không.”
Highlands Redeem Zalo
Mấy người đều kinh ngạc.
“Như vậy không hợp lý, làm sao mà xứng với thiếu gia Sở. Hơn nữa, Vũ Kỳ thì sao? Cô ấy thích thiếu gia Sở lâu rồi mà, lần này biết thiếu gia Sở sẽ đến mà cô ấy không có thời gian đến, đã buồn bã rất lâu.”
Ồ, lại một người ái mộ nữa.
An Noãn lắc ly rượu, náo nhiệt thật.
“Yên tâm đi, mắt nhìn của thiếu gia Sở cao như vậy, làm sao có thể để ý đến một cô gái nhà quê. Đối xử tốt với cô ta chắc là do lệnh của ông cụ, không còn cách nào khác.”
“Đúng, có lý.”
An Noãn cũng cảm thấy có lý.
“Này, hay là chúng ta…”
Giọng nói trong phòng khách nhỏ dần, qua cửa kính và rèm, không nghe rõ nữa.
An Noãn cũng không để tâm.
Dù sao cũng là nghe chuyện phiếm, tuy nghe chuyện phiếm về mình có chút kích th/ích, nhưng nghe được thì nghe, không nghe được cũng chẳng sao, chẳng lẽ kéo họ ra bắt nói tiếp.
Một lúc sau, bên dưới náo nhiệt lên.
Chắc là buổi tiệc đã chính thức
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền