Trang Trí Hiên kinh hãi: “Chuyện gì vậy?”
“Một hai câu không nói rõ được.” An Noãn nói: “Hôm nay em còn có việc quan trọng, anh Trang, chúng ta hẹn lần sau, khi nào có thời gian thì gặp nhau.”
“Ồ, được.”
An Noãn xin phục vụ giấy và bút, viết ra một số điện thoại.
“Em đang ở đây, có thời gian thì gọi cho em.”
Trang Trí Hiên ở trong ký túc xá do trường sắp xếp, chỉ cần hỏi thăm một chút là biết. Anh cũng cho An Noãn số điện thoại ký túc xá của mình.
Chào tạm biệt Trang Trí Hiên, An Noãn lập tức đi tìm Sở Tuấn.
Chuyện của Hướng Hạo Nhiên không thể bỏ mặc được. Một người đàn ông điên cuồng, chuyện gì cũng có thể làm ra.
Sở Tuấn đang tán gẫu với bạn bè thì An Noãn đi tới, nắm lấy cánh tay anh.
“A Tuấn.”
Giọng An Noãn ngọt ngào, nũng nịu.
Sở Tuấn chỉ cảm thấy trong lòng tê rần, lập tức có một dự cảm chẳng lành.
Khi An Noãn gọi anh là đội trưởng Sở là lúc cô không vui.
Nhưng khi gọi anh là A Tuấn là lúc cô sắp giở trò.
Nhưng anh không thể tỏ ra nghi ngờ trước mặt mọi người, đành chào một tiếng rồi bị An Noãn kéo đi.
“Sao vậy, sao vậy?” Sở Tuấn chỉ kịp hỏi vài câu đã bị An Noãn kéo ra ngoài.
“Tôi hỏi anh, anh chắc chắn là không thích cô gái nào đúng không?” An Noãn vẫn không quên cho “công cụ hình người” này một cơ hội cuối cùng: “Phải, hay là không phải.”
Sở Tuấn không chút do dự mà nói: “Phải.”
“Vậy thì được.”
Nếu Sở Tuấn đã cứng miệng như vậy thì An Noãn cũng không thể quan tâm đến Đổng Tử Oanh nữa, cô gái à, có trách thì hãy trách Sở Tuấn không thành thật.
An Noãn kéo Sở Tuấn ra vườn hoa.
Đây thật là một nơi hẹn hò lý tưởng cho các cặp đôi.
An Noãn nói: “Chúng ta chơi một trò chơi nhé?”
“Hả?”
“Bắt đầu từ bây giờ, bất kể tôi hỏi anh cái gì, anh chỉ được trả lời là ‘phải’, ‘được’, được không?”
Nước hoa Bodymist
Trong đôi mắt to của Sở Tuấn chứa đầy sự nghi hoặc to lớn.
“An Noãn, cô định làm gì vậy?”
“Một lát nữa sẽ nói cho anh biết.” An Noãn nói: “Tôi hỏi anh, mấy hôm trước chúng ta bị truy sát rơi xuống nước, có phải là tôi đã cứu anh không?”
“Phải.”
Không thể sai vào đâu được, điểm này Sở Tuấn vẫn rất biết ơn.
“Vậy thì được, ơn cứu mạng, đã đến lúc anh báo đáp rồi.” An Noãn nói: “Phối hợp với tôi một chút.”
“Phối hợp với cô cái gì?”
Sở Tuấn chưa kịp nói hết câu đã bị kéo đến nơi vừa rồi.
Nơi đó rất tốt, có thể nghe thấy tiếng nói chuyện của người bên cạnh.
Tất nhiên, người bên cạnh cũng có thể nghe thấy giọng của họ, nếu lại gần một chút, còn có thể thấy được bóng dáng mờ mờ.
Vừa rồi để nghe lén, An Noãn đã phải ngồi xổm rất lâu, bây giờ thì cô không ngồi nữa.
An Noãn kéo Sở Tuấn qua, vỗ vai anh bảo anh đứng thẳng, rồi không do dự vòng tay qua cổ anh.
Sở Tuấn cứng đờ cả người.
Giống như một chàng trai ngây thơ bị chiếm tiện nghi, phản ứng đầu tiên là đẩy An Noãn ra.
Nhưng An Noãn dùng một chút sức, ghé vào tai anh nói nhỏ: “Đừng động đậy, anh mà cử động là tôi la lên bị sàm sỡ đấy.”
“…”
Giây phút này Sở Tuấn thật sự rất muốn báo cảnh sát.
Nam nữ cuối cùng vẫn không bình đẳng, tình huống bây giờ rốt cuộc là ai sàm sỡ ai chứ.
An Noãn hài lòng khi khống chế được sự giãy giụa của Sở Tuấn, cô ngọt ngào nói: “A Tuấn…”
Sở Tuấn tuyệt vọng nhắm mắt lại.
An Noãn tiếp tục:
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền