ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Sở Tuấn kinh ngạc: “Cô uống vodka mạnh như vậy à?”

“Ờ…” An Noãn xua tay: “Không để ý.”

Lúc đó cảm thấy cần phải uống gì đó liền tùy tiện rót một ly nhỏ. Cô cũng không am hiểu gì về rượu, uống vào miệng mới thấy cay, lúc đó cũng không thể nhổ ra được.

Rượu tự mình rót, vẻ ngầu tự mình tạo, chết cũng phải chống đỡ.

Sở Tuấn nhìn mặt An Noãn dần đỏ lên, có chút lo lắng.

“Cô không phải là dị ứng cồn chứ? Tôi đưa cô đến bệnh viện.”

“Không sao, tôi không dị ứng cồn.” An Noãn gạt tay Sở Tuấn ra: “Chỉ là vừa rồi uống hơi vội, tôi dựa một lúc là được.”

An Noãn chỉ cảm thấy một cơn nóng bừng, đưa tay kéo cổ áo.

Quần áo thời đại này đều khá kín đáo, cúc áo trên cổ đều cài đến cúc cuối cùng. Lúc này cảm thấy hơi chật, An Noãn nghĩ, cởi một hai cúc ra sẽ thoải mái hơn.

Nhưng vừa kịp kéo ra một cúc đã bị Sở Tuấn ấn lại.

“Cô làm gì vậy?” Sở Tuấn nhìn thấy bộ dạng này còn hoảng hơn cả An Noãn, vội vàng cài lại: “Tôi đi vắt khăn lau mặt cho cô, cô cứ dựa vào đó đi.”

“Được.”

May mà lần trước cô đến quán bar không uống rượu, xem ra là đúng.

Tửu lượng của cơ thể này thật sự không tốt, không nói là một ly đã gục nhưng uống nhiều dễ xảy ra chuyện.

An Noãn dựa vào sofa, nhìn Sở Tuấn bận rộn.

Anh gọi phục vụ mang canh giải rượu, rót cho cô một ly nước rồi lại đi lấy một chậu nước, vắt một chiếc khăn.

“Nào, tôi lau cho cô.” Sở Tuấn đặt chiếc khăn lên mặt An Noãn.

Chiếc khăn lạnh buốt, lập tức làm người ta hạ nhiệt, thoải mái hơn nhiều.

An Noãn không nhịn được thở ra một tiếng nhẹ.

Sở Tuấn cảm thấy mình cũng hơi nóng.

Phục vụ mang canh giải rượu đến, gõ cửa.

“Vào đi.”

Khi phục vụ đẩy cửa ra ngoài, cửa không đóng chặt, để lại một khe hở.

“Nào, ăn canh giải rượu đi.” Sở Tuấn bưng bát lên.

An Noãn đưa tay ra nhận nhưng bị né tránh.

Nước tẩy trang

Sở Tuấn nghĩ, với tình trạng này của An Noãn, bát canh này chắc chắn sẽ có một nửa đổ lên sofa.

“Tôi đút cho cô.”

Sở Tuấn đưa canh giải rượu đến miệng An Noãn, rất cẩn thận.

May mà sáng nay lúc ra ngoài đã định qua đêm ở đây nên đã mang theo quần áo để thay. Nếu không làm ướt làm bẩn cũng khá phiền phức.

An Noãn mở miệng uống hai ngụm.

Không ngờ Sở Tuấn lại là một người chăm sóc người khác cẩn thận như vậy, cô rất hài lòng, cũng rất hưởng thụ, không hề giãy giụa.

Tại sao phải giãy giụa chứ, lùi một vạn bước, chuyện này cũng không có gì.

Thật ra hai người hiện tại đang ở trong tình huống khá mờ ám: nam nữ độc thân ở riêng, An Noãn dựa vào sofa, Sở Tuấn ngồi nghiêng bên cạnh, khoảng cách rất gần, rõ ràng là không hợp lẽ thường.

Nhưng vì có thêm một tầng quan hệ đã đính hôn và một tầng quan hệ yêu đương không chính thức nên mối quan hệ giữa hai người lại có một sự ngầm đồng ý có thể lại gần nhau.

Sở Tuấn là một người rất có chừng mực, với các đồng nghiệp nữ, bạn bè nữ khác đều sẽ chú ý giữ khoảng cách. Nhưng với An Noãn hình như không quá chú ý.

An Noãn cứ thế để Sở Tuấn đút, từng ngụm, từng ngụm, ăn hết canh.

“Thế nào, đỡ hơn chút nào không?” Sở Tuấn nói: “Bây giờ là hai rưỡi, cô ngủ một lúc đi. Nếu tối dậy được thì đi ăn cơm với Hướng Hạo Nhiên và bạn bè cậu ta. Nếu không dậy được thì cứ ngủ, tôi đi một mình, bảo người

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip