ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Xe dừng trước cửa một cửa hàng nhỏ, An Noãn xuống xe vươn vai, vận động cơ thể cứng đờ.

Ngủ trên xe cũng khá mệt, không biết Sở Tuấn đã đi đâu.

An Noãn đang nghĩ thì Sở Tuấn từ trong cửa hàng đi ra.

“Tỉnh rồi à?” Sở Tuấn nói: “Ngủ có ngon không?”

“Sao anh không gọi tôi?” An Noãn có chút ngại ngùng: “Mấy giờ rồi?”

“Sáu giờ rồi, trời sắp tối.” Sở Tuấn nhìn đồng hồ: “Chúng ta đã đến huyện Văn An, tối nay phải ở lại đây.”

Sở Tuấn chỉ tay, đối diện là một nhà nghỉ.

“Vậy… tối nay chúng ta còn đi thăm hỏi sàng lọc không?”

An Noãn có chút chần chừ.

Cô ngủ một giấc, bây giờ tinh thần còn tốt, có thể tiếp tục tăng ca thức đêm.

Nhưng Sở Tuấn đã hai ngày một đêm không ngủ, còn lái xe cả buổi chiều, cơ thể sắt cũng không thể chịu đựng được như vậy.

May mà Sở Tuấn nói: “Tối nay không đi nữa, lúc cô ngủ tôi đã gặp mặt cảnh sát địa phương rồi.”

An Noãn kinh ngạc.

Được đó, hiệu quả ghê.

Sở Tuấn cười một tiếng: “Huyện Văn An không phải là một ngôi làng nhỏ có mười hộ tám hộ, cô tưởng chỉ dựa vào hai chúng ta, đi từng nhà một để nói chuyện sao? Tôi đến đây là để kết nối với cảnh sát bên này, công việc thực sự vẫn phải dựa vào họ làm. Ngày mai chúng ta cùng cảnh sát địa phương đi thăm hỏi một vài khu vực trọng điểm.”

Đúng là quy trình này, An Noãn cảm thấy mình chắc chắn đã ngủ mê mới để Sở Tuấn giải thích điều này.

“An Noãn?” Sở Tuấn thấy An Noãn ngẩn người, đưa tay ra huơ huơ trước mặt cô.

“À.”

An Noãn hoàn hồn: “Đúng đúng đúng, vậy chúng ta mau vào nhà nghỉ đi, đội trưởng Sở, anh phải mau đi nghỉ ngơi rồi. Sức khỏe là vốn quý nhất, trẻ khỏe cũng không thể chịu đựng như vậy.”

Hai người vào nhà nghỉ.

May mà trước đó đã định ở lại dưới núi, giấy tờ gì đó đều mang theo đầy đủ.

Vào nhà nghỉ, thuê hai phòng.

“Điều kiện ở đây kém hơn bên đó một chút, tạm ở vậy.” Sở Tuấn nói: “Tôi đúng là có chút buồn ngủ, đi nghỉ một lúc trước. Nếu cô có chuyện gì cứ gõ cửa, tôi sẽ tỉnh.”

“Được.”

“Nhà nghỉ có cung cấp đồ ăn.” Sở Tuấn nói: “Chúng ta ăn trưa muộn, lúc này có thể còn chưa đói. Khi nào đói báo cho nhà nghỉ, bảo nhân viên mang đồ ăn lên là được.”

Highlands Redeem Zalo

Sở Tuấn sắp xếp mọi việc rất chu đáo, đi cùng anh rất yên tâm.

An Noãn ngủ cả buổi chiều, giờ vào phòng thì lại không thấy buồn ngủ cũng chẳng thấy mệt.

Lăn qua lăn lại hai vòng có chút nhàm chán, lúc xuống xe cũng quên mang theo một cuốn sách, không có gì để giết thời gian.

An Noãn đứng dậy đi đến bên cửa sổ, nhìn ra ngoài.

Trời đã tối đen, buổi tối ở huyện rất yên tĩnh, không có nhiều nơi giải trí, nhìn ra chỉ thấy lác đác vài đốm sáng, đó là ánh đèn từ các khu dân cư.

An Noãn rảnh rỗi, nghĩ ngợi một lúc rồi xuống lầu.

Cô định đến xe tìm một cuốn sách để đọc.

Nhưng chìa khóa xe lại ở trong phòng của Sở Tuấn.

Lúc này Sở Tuấn có thể đã ngủ rồi, An Noãn đi thẳng đến quầy lễ tân.

“Chào cô.” An Noãn nói: “Tôi muốn xin chìa khóa phòng ba lẻ một.”

Họ đã đặt hai phòng, ba lẻ một và ba lẻ ba.

Lễ tân xem lại hồ sơ: “Cô cô bị mất chìa khóa à?”

“Ồ, là thế này.” An Noãn nói: “Bạn trai tôi lúc này chắc đã ngủ rồi, tôi muốn vào lấy một món đồ nhưng lại không muốn làm phiền anh ấy. Cho nên muốn xin chìa khóa dự

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip