ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Cô và Sở Tuấn có thể cần phải nói chuyện nhưng cũng không vội lúc này.

Họ không phải có mâu thuẫn gì không thể hòa giải, lý do Sở Tuấn muốn nói chuyện nghiêm túc với cô, chín phần mười, là nói về những cảm xúc do dự, mơ hồ.

Người thời đại này, ngoài những thiếu gia ăn chơi như Hướng Hạo Nhiên, đa số mọi người trong chuyện tình cảm vẫn rất đơn giản. Đội trưởng Sở nhìn thì có vẻ tài giỏi, chững chạc, không chừng lại là kiểu “trong sáng ngây ngô” đấy chứ.

Thế nên An Noãn càng cảm thấy bản thân mình vẫn là người nắm thế chủ động.

Vỗ xong Sở Tuấn, An Noãn liền định đi.

Sở Tuấn thật sự cần phải ngủ, nếu không ngày mai không thể làm việc.

Nhưng Sở Tuấn lại nắm lấy cổ tay An Noãn.

“Sao vậy?”

Sở Tuấn nói: “Tối nay cô cứ ở đây ngủ.”

“Tại sao?”

Thuê hai phòng, ngủ một phòng, nhiều tiền đến mức đốt à?

Ngay cả trong khách sạn cũng thuê một phòng suite, bên trong có hai phòng ngủ.

“An toàn.” Sở Tuấn đi đến bên sofa: “Cô ngủ giường, tôi ngủ sofa.”

Vừa nghe thấy hai chữ “an toàn”, những suy nghĩ lãng mạn trong lòng An Noãn đã bay lên chín tầng mây, lập tức căng thẳng.

Dù sao cô cũng đã từng bị truy sát, suýt nữa mất mạng.

An Noãn nói nhỏ: “Sao vậy? Có tình hình gì à?”

Đây không phải là hồ chứa nước hoang vu hẻo lánh, nơi này tuy hơi hẻo lánh nhưng gần Bắc Kinh như vậy, không thể nào loạn như thế được? Rốt cuộc Sở Tuấn đã đắc tội với bao nhiêu người?

“Khó nói, nhưng chuyện vừa rồi tôi luôn cảm thấy có chút trùng hợp.” Sở Tuấn nói: “Cô biết đấy, tôi đã xử lý nhiều vụ án như vậy, khó tránh khỏi đắc tội với một số người. Không đến mức thấy cây cỏ cũng nghĩ là người nhưng cẩn thận một chút luôn không sai.”

“Ồ, vậy được.” An Noãn nghĩ ngợi: “Sofa ngắn, anh ngủ không thoải mái. Tôi ngủ sofa, anh ngủ giường.”

An Noãn không chút do dự ngồi xuống sofa.

“Đi đi, lên giường đi.”

“Không cần…”

Sở Tuấn chưa kịp nói xong đã bị An Noãn cắt ngang: “Được rồi, đàn ông đừng làm màu. Lên giường ngủ đi, chìa khóa xe của anh ở đâu? Tôi đến xe lấy hai cuốn sách để đọc, lấy xong sẽ về ngay.”

Sở Tuấn trừng mắt nhìn An Noãn, giây phút này mơ hồ cảm thấy mình đã trở thành “chồng nhỏ” yếu ớt.

Đây thật là một trải nghiệm mới lạ.

Gel giảm mụn mờ thâm ACTIDEM Derma

Nhưng An Noãn đã đứng dậy lấy chìa khóa xe.

Vừa rồi cô đã nhìn thấy, đúng là ở trên tủ đầu giường.

Nhưng chưa đợi An Noãn đưa tay ra Sở Tuấn đã lấy chìa khóa trước.

“Tôi đi cùng cô, trời tối rồi, cô đừng ra ngoài một mình.”

“Được.”

Xe đỗ ngay dưới lầu, Sở Tuấn tuy cần nghỉ ngơi, cũng không thiếu chút thời gian này. Nhìn bộ dạng bây giờ của anh vẫn còn khá tỉnh táo, không phải mơ màng.

Sở Tuấn thay quần áo đi cùng An Noãn đến xe lấy sách rồi mới quay lại.

Sau khi bị An Noãn nói một lần làm màu, anh cũng không làm màu nữa.

Lần này anh lên thẳng giường nhưng không thay đồ ngủ, cứ thế mặc nguyên quần áo ngủ.

An Noãn nhất thời không ngủ được, liền cuộn mình trên sofa đọc sách, nhưng đọc một lúc chỉ cảm thấy vô cùng khó chịu.

Điều kiện của nhà nghỉ này rất bình thường, mặc dù trong phòng có sofa nhưng cái sofa này cũng rất đơn sơ.

Ngồi thì được, nằm thì khổ, cấn lưng.

An Noãn thay đổi mấy tư thế, cảm thấy như vậy không ổn.

Ngày mai còn phải làm việc, không chừng phải vào núi, nếu cuộn mình trên sofa này một đêm chắc chắn sẽ không ngủ

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip