ItruyenChu Logo

iTruyenChu

An Noãn gãi đầu ngồi dậy.

Đồng hồ trên bàn hiển thị bây giờ là 4 giờ chiều.

Giấc ngủ này thật sự rất sâu.

Trên bàn trà đúng là có một bó hoa hồng trắng, giống hệt bó hoa mà trước đây Sở Tuấn đã mua.

Một bó 19 bông tươi tắn, trên đó còn có những giọt nước nhỏ.

An Noãn ngửi, là mùi nước hoa.

Lẽ nào là Sở Tuấn mua, không phải anh đang rất bận rộn điều tra vụ án sao? Còn có thời gian đi mua hoa?

Trong một khoảnh khắc An Noãn nảy ra một ý nghĩ không hay, không lẽ lại là Hướng Hạo Nhiên dai dẳng không dứt?

An Noãn tìm một lúc, bên trong không có thiệp gì cả.

Tất nhiên, cũng có thể là do có người ái mộ tặng hoa cho Sở Tuấn. Theo như cô biết thì người ái mộ anh cũng không ít. Nhưng bây giờ cô đã là bạn gái của Sở Tuấn rồi, sau này nếu có người tỏ tình với anh thì cô phải ra tay thôi.

An Noãn đặt hoa xuống, đứng dậy vận động một chút.

Bên ngoài khá yên tĩnh, An Noãn mở cửa.

Trong văn phòng không có ai, chắc đều đã ra ngoài bận việc.

An Noãn tùy tiện tìm một chiếc ghế ngồi ngây ra một lúc mới hoàn toàn tỉnh ngủ.

Nếu không có chuyện của Đổng Tử Oanh, cô chắc chắn sẽ đến phòng pháp y dạo một vòng, hỏi han tình hình. Nhưng hiện tại thì không nên đi, tốt nhất nên tránh mặt vài hôm để mọi người không thấy khó xử.

An Noãn vẫn đến thư viện.

Chu Niệm Xuyên đang vừa uống trà vừa đọc báo.

Ngẩng đầu lên nhìn thấy An Noãn, rất vui vẻ.

Cảm giác như mấy ngày không gặp.

“Tiểu An đến rồi.”

“Chú Chu.” An Noãn vui vẻ đi vào: “Cháu có một chuyện muốn hỏi chú.”

“Nói đi.”

“Chú nghĩ cháu có cách nào để gia nhập đội cảnh sát hình sự nhanh nhất không ạ?” An Noãn nghiêm túc nói: “Hai ngày nay cháu đi theo Sở Tuấn ở ngoài, luôn cảm thấy danh không chính ngôn không thuận, không tiện lắm.”

Quan hệ cố vấn thỉnh thoảng thì được nhưng không thể kéo dài.

Kéo dài chắc chắn sẽ dẫn đến những lời đồn thổi, cô cũng không muốn vì thế mà ảnh hưởng đến Sở Tuấn. Dù Sở Tuấn không quan tâm thì cũng không hay chút nào.

Dove_Serum vùng da cánh

“Vậy thì chỉ có thể thi vào thôi.” Chu Niệm Xuyên nói: “Hình như cũng không có cách nào khác, hàng năm cục cảnh sát đều tuyển người mới. Thường là từ trường cảnh sát, nhưng cũng có những nhân tài từ các trường bình thường khác, ừm, trình độ thấp nhất cũng phải là trung học phổ thông.”

Ở một số nơi hẻo lánh có thể trung học cơ sở là đủ. Nhưng đây dù sao cũng là Bắc Kinh, lại là Cục Cảnh sát Thành phố, trung học phổ thông mà Chu Niệm Xuyên nói còn là khiêm tốn.

“Ồ…” An Noãn nghĩ ngợi: “Rắc rối rồi, cháu chỉ học hết lớp 5, dù có phá lệ hình như cũng không thể phá lệ đến mức vô lý như vậy.”

“Cháu có thể tìm Tiểu Sở.” Chu Niệm Xuyên nói: “Bảo Tiểu Sở mở cửa sau cho cháu, hoặc tìm ông cụ Trạch, không phải chỉ một câu là xong sao.”

An Noãn liên tục xua tay.

“Đừng đừng đừng, không được, tuyệt đối không được. Cháu không thể để Sở Tuấn làm chuyện lạm dụng quyền lực.”

Chu Niệm Xuyên nhếch môi, tỏ vẻ chẳng sao cả.

“Chú Chu.” An Noãn không khỏi nói: “Cháu còn tưởng chú là một bậc tiền bối đặc biệt chính trực, sao lại nói chuyện ‘đi cửa sau’ một cách thoải mái vậy?”

Còn nói thẳng thừng như vậy, biết luật phạm luật, không cảm thấy có gì không ổn sao?

“Có gì đâu.” Chu Niệm Xuyên nói: “Nói thẳng, nếu cháu là một người không có bản lĩnh, chỉ biết

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip