Sở Tuấn không đưa An Noãn đến nhà hàng mà đến một trung tâm thương mại.
Xuống xe, An Noãn ngẩng đầu nhìn.
Nơi này kiếp trước cô cũng đã đến, dĩ nhiên khác với bây giờ, nhưng không ảnh hưởng đến việc cô biết đây là một trong những trung tâm thương mại đắt đỏ nhất Bắc Kinh.
“Đến đây làm gì?” An Noãn kỳ lạ hỏi: “Mua đồ à?”
“Đúng.”
Sở Tuấn tự nhiên đi qua nắm tay An Noãn.
An Noãn bây giờ đã hoàn toàn hiểu, tại sao tối hôm qua lại có màn đó.
Không có danh phận sẽ không thể tự nhiên như vậy.
Sở Tuấn chắc đã ấm ức mấy ngày, rõ ràng là chính cung, lại có cảm giác lén lút làm chuyện mờ ám.
“Muốn mua gì vậy?” An Noãn đi theo vào trong: “Để tặng người ta à?”
“Đúng, để tặng người ta.”
Sở Tuấn đối với nơi này rất quen thuộc, nhìn là biết là người thường đến.
Khi đi qua vài cửa hàng xa xỉ, thậm chí có nhân viên bán hàng gọi một tiếng “Thiếu gia Sở”.
“Tặng người nào?” An Noãn vừa tò mò nhìn quanh, vừa tiện miệng hỏi: “Mắt nhìn của em cũng khá tốt, có thể cho anh vài gợi ý đó.”
Trung tâm thương mại này đúng là khác với những nơi khác. Sáng sủa rộng rãi, trong các quầy hàng trưng bày tinh xảo đủ loại vật phẩm, chỉ một từ để miêu tả — đắt.
Sở Tuấn cười cười, không trả lời.
Anh đưa An Noãn đến một cửa hàng đồng hồ, An Noãn nhìn một cái — ôi, Cartier.
Quả nhiên người được tặng cũng không phải người bình thường.
Đồng hồ hiệu này ở thời đại này cũng khá đắt.
Thời đại nào cũng khá đắt.
Sở Tuấn có đeo đồng hồ, hơn nữa không chỉ một chiếc, An Noãn đã thấy anh thay ba chiếc để phối với quần áo.
Đều là những thương hiệu có giá trị, nhưng cô không hiểu biết nhiều về giá đồng hồ, cùng lắm cũng chỉ biết vài thương hiệu đắt đỏ và nổi tiếng.
Ví dụ như Rolex.
Cổ tay của Sở Tuấn đeo đồng hồ rất đẹp, lúc đó cô cũng không quá ngạc nhiên về giá trị đồng hồ, dù gì cũng là người có mấy chiếc xe, vài cái đồng hồ thì cũng là chuyện bình thường.
Nhân viên bán hàng quả nhiên quen Sở Tuấn, vừa nhìn thấy liền cung kính nói: “Thiếu gia Sở, anh đến rồi.”
Giày nam nữ
“Ừm, xem đồng hồ.” Sở Tuấn nói: “Loại cho nữ.”
“Vâng ạ.”
Nhân viên bán hàng rất vui vẻ, khách hàng như Sở Tuấn, trên mặt đều đã viết sẵn chữ.
Hoa hồng, hoa hồng!
“Thích hiệu này à?” An Noãn đi đến bên quầy hàng: “Em xem nào, anh muốn tặng ai?”
“Một cô gái trẻ xinh đẹp.”
“Cô gái trẻ?” An Noãn nghi ngờ liếc nhìn Sở Tuấn: “Chị họ? em họ?”
Mới có danh phận ngày đầu tiên thôi đấy, đừng nói là có ánh trăng sáng hay bắt cá hai tay đấy chứ?
“Này, lấy cái này ra xem.”
Sở Tuấn chỉ vào một chiếc đồng hồ trong quầy.
Nhân viên bán hàng vội vàng lấy ra.
Sở Tuấn nhận lấy rồi nắm lấy bàn tay An Noãn.
“Không phải chị họ hay em họ, là bạn gái của anh.”
Sở Tuấn đeo chiếc đồng hồ lên cổ tay An Noãn.
An Noãn sững sờ.
Nhân viên bán hàng miệng ngọt ngào, lập tức nói: “Hóa ra cô đây là bạn gái của thiếu gia Sở à, tôi đã nói mà, thiếu gia Sở chưa từng đưa cô gái nào đến đây. Cô và thiếu gia Sở đúng là trai tài gái sắc, trời sinh một cặp.”
An Noãn cười với cô nhân viên.
Để chốt được đơn, các chị đúng là nói gì cũng được, cứ như quản gia trong biệt thự của tổng tài ấy.
Sở Tuấn khá hài lòng với sự khéo léo của nhân viên bán hàng, cài khóa đồng hồ trên cổ tay An Noãn, điều
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền