Chương 100: Bị thương thành ra thế này?
Dạo gần đây Lục Tư Dữ không phải chưa từng thấy ma, nhưng hắn ta vẫn luôn tự thôi miên bản thân rằng tất cả chỉ là ảo giác, là do Vân Quán Nguyệt gieo cho hắn ta một cái mầm bệnh tâm lý nào đó.
Nhưng cho đến lúc này, khi toàn thân bị bao phủ bởi làn sương đen đặc quánh không nhìn thấy cả bàn tay trước mặt, thế giới quan mong manh vốn đã lung lay của hắn ta lập tức vỡ vụn.
Lục Tư Dữ đứng chết trân, đôi mắt lạnh lẽo thường ngày mở to hết cỡ, con ngươi run rẩy. Ở trong màn sương quá lâu, Lục Tư Dữ bắt đầu thấy tay chân mình tê dại.
"Hi hi, thơm quá đi!"
Bên tai hắn ta vang lên một giọng khàn khàn quái dị, không phân biệt nam nữ.
Ngay sau đó, Lục Tư Dữ cảm nhận được một làn hơi lạnh ẩm ướt lướt qua mặt. Có thứ gì đó vừa liếm nhẹ lên má hắn ta.
Hắn ta là người cực kỳ sạch sẽ, bây giờ lại bị một con ma giữ chặt, không những thế còn bị nó liếm mặt.
Giờ đây, hắn ta chỉ muốn lột sạch da mặt mình, vứt vào máy giặt quay vài trăm vòng cho hả giận.
Lần đầu tiên trong đời, Lục Tư Dữ cảm thấy khả năng chịu đựng của mình đúng là tai họa. Nếu lúc này hắn ta có thể ngất xỉu thì chí ít còn coi như không biết chuyện gì đã xảy ra.
"Đứng lại đó!"
Lộc Tồn quát lớn rồi lao ra khỏi màn sương đen, bộ đạo bào vàng trên người ông ta tỏa sáng mờ mờ trong không gian u ám quẩn quanh hắc khí.
Ông ta cầm trong tay một thanh kiếm gỗ đào, dán đầy bùa chú, mặt nghiêm nghị đâm thẳng về phía lệ quỷ sau lưng Lục Tư Dữ: "Cút ngay!"
"Lão đạo sĩ thối, người cút là ông mới đúng!"
Giọng nói khàn khàn kia tức giận gào lên, buông Lục Tư Dữ ra rồi quay sang vật lộn với Lộc Tồn:
"Cản tôi thì ông cũng đừng mong giữ được mạng."
Lời lẽ ngông cuồng ấy khiến Lộc Tồn nổi giận.
Ông ta nghiến răng:
"Mày tưởng tao không trị nổi mày chắc?"
Lộc Tồn cắn rách đầu ngón tay, vẽ bùa trên không, máu tươi vẽ phù chú sẽ tăng gấp đôi uy lực. Đồng thời hai tay ông ta liên tục bấm quyết, động tác nhanh đến mức chỉ thấy tàn ảnh.
"Cấp cấp như luật lệnh!"
"Đi!"
Lá bùa phát sáng lao vút về phía lệ quỷ.
Một tiếng rú chói tai vang lên, đôi mắt đỏ rực của nó ẩn hiện giữa làn khói đen dày đặc, không chút do dự lao thẳng tới.
Tiếng va chạm vang rền khắp phòng.
Mặt Lộc Tồn trắng bệch, chân trái giẫm mạnh xuống sàn rồi vẽ thêm một vòng máu lên thanh kiếm gỗ đào, dứt khoát ném ra.
Hắn ta không thể phân biệt được ai đang chiếm thế thượng phong. Bên tai vang lên tiếng rú ghê rợn của lệ quỷ, trước mắt lại là bóng dáng mờ ảo của Lộc Tồn, đầu óc càng lúc càng mụ mị.
Đúng lúc hắn ta sắp ngất đi, lệ quỷ rú lên lần nữa rồi kéo đám khói đen dày đặc chui ra ngoài cửa sổ.
Ánh nắng ấm áp xuyên qua lớp kính chiếu vào phòng, quét sạch cái lạnh lẽo còn sót lại.
Lục Tư Dữ như tỉnh khỏi cơn mê, chậm rãi quay đầu nhìn về phía Lộc Tồn đang dựa vào kiếm mà đứng, giọng mang theo chút kích động lẫn mệt mỏi:
"Đạo trưởng Lộc Tồn, ông đã đuổi được lệ quỷ rồi sao? Nó có quay lại tìm tôi nữa không?"
Lộc Tồn thở dốc, cố gắng đứng thẳng, cổ họng dâng lên vị tanh của kim loại.
Ông ta lấy tay áo rộng che miệng, khẽ ho hai tiếng, màu vàng trên áo lập tức bị nhuộm đỏ lòe loẹt.
"Chưa xử lý
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền