Chương 33: Người chuyển giới!
Bảo sao lúc nãy trợ lý nhìn thấy cô cứ muốn nói rồi lại thôi, còn liên tục nhắn tin cho cô. [Đúng là không có ý tốt gì. ]
Vân Quán Nguyệt chạm mắt với cô Diệp, nhìn thấy trong đáy mắt đối phương là sự chán ghét và khinh thường. Nhưng Vân Quán Nguyệt hoàn toàn không bận tâm. Cô không vì thái độ kia mà nổi giận, cảm xúc rất ổn định: "Tất nhiên là được. Cô Diệp muốn xem tướng hay xem bát tự? Hay cả hai? Kết hợp thì độ chính xác sẽ cao hơn một chút. Nhưng tôi cần cô cung cấp ngày, giờ, tháng, năm sinh."
"Xem cả hai đi." Cô Diệp lạnh nhạt đáp: "Tôi muốn xem thử bản lĩnh của cô đến đâu."
Vân Quán Nguyệt đẩy sổ tay và bút sang. Cô Diệp ngồi rất ngay ngắn, viết thông tin ngày, giờ sinh lên sổ. Nét chữ chỉnh tề, sắc sảo giống hệt con người cô ta. Viết xong, cô ta đẩy cuốn sổ trở lại phía Vân Quán Nguyệt. Cô cúi đầu lướt nhanh một cái, rồi lập tức lập lá số mệnh ngay bên cạnh.
Chỉ nửa phút sau, cô hơi nhíu mày, vẻ mặt hiện rõ chút bất ngờ. [Hử? Bát tự này... ] Ánh mắt cô Diệp vẫn dừng trên gương mặt Vân Quán Nguyệt, không bỏ qua bất kỳ thay đổi nhỏ nào.
Thấy cô hơi nhướng mày, cô Diệp lập tức lạnh giọng: "Bác sĩ Vân, cô nhìn ra điều gì rồi sao?"
Vân Quán Nguyệt không trả lời ngay. Cô ngẩng lên, nhìn chằm chằm vào gương mặt người đối diện mười mấy giây. Những lát cắt cuộc đời đối phương nhanh chóng lướt qua trước mắt cô. [Quả nhiên là vậy. ] Ánh mắt Vân Quán Nguyệt loé lên một tia sáng tỏ. Cô đan hai tay, đặt lên mặt bàn: "Cô Diệp, lý do cô quay lại tìm bác sĩ lần này là vì dạo gần đây tinh thần cô rất tệ. Cô mất ngủ triền miên, tóc rụng thành từng nắm, còn thường xuyên xuất hiện ảo giác vô cớ, đúng chứ?"
Cô Diệp nghe vậy liền sững người. Trên gương mặt nghiêm túc ấy thoáng hiện một tia kinh ngạc. Cô ta không hiểu vì sao Vân Quán Nguyệt lại biết rõ vấn đề của mình. Cùng lúc đó, bình luận trong phòng livestream lại bắt đầu náo loạn:
[Ôi trời, phòng bên kia cũng là mất ngủ kèm ảo giác, sao đến cô Diệp cũng y chang vậy? Hoá ra áp lực tinh thần của người giàu lại kinh khủng thế sao? Thế thôi tôi xin mãi kiếp nghèo vậy. ]
[Người trên không muốn làm người giàu nữa à? Nếu vậy tôi cũng thôi. ]
[Cả nhà đều từ bỏ à? Thôi thì tôi cũng thuận theo số phận vậy. ]
[Là các người không muốn làm giàu? Hay là vì các người không thể! Mơ giữa ban ngày vừa vừa thôi. ]
[Bác sĩ Vân giỏi thật đó! Thế mà cũng đoán trúng được!]
[Giỏi gì chứ? Đến trung tâm tư vấn tâm lý rồi thì ai chẳng có mấy vấn đề đó? Cho tôi lên tôi cũng nói được vậy, thật sự ấy, chữa khỏi mới gọi là bản lĩnh!]
Cô Diệp cũng chỉ ngạc nhiên chừng hai giây rồi lập tức khôi phục vẻ mặt vô cảm. Cô ta nghĩ giống hệt những dòng bình luận kia. Việc Vân Quán Nguyệt đoán ra được chẳng có gì ghê gớm. Đã đến trung tâm tư vấn rồi thì đương nhiên là có vấn đề tâm lý. Sắc mặt cô Diệp lạnh thêm vài phần, giọng nói cũng trở nên chua chát: "Thì ra bác sĩ Vân chỉ có bản lĩnh đến vậy thôi sao?"
"Cô Diệp, đừng vội." Vân Quán Nguyệt bật cười, đứng dậy rót nước cho cả hai người, giọng điệu điềm nhiên, chẳng hề bị ảnh hưởng: "Đừng giận sớm thế. Những gì tôi sắp nói tiếp theo sẽ khiến cô giận hơn nữa. Cứ giữ cơn giận lại, lát nữa dùng sẽ hiệu quả hơn."
Cô Diệp: "?" Sắc mặt cô ta lập tức sa sầm: "Cô có ý gì đây?"
Vân Quán Nguyệt chẳng để tâm đến vẻ mặt đang sa sầm của đối phương, cứ thế nói tiếp: "Cô Diệp sinh ra ở một vùng quê hẻo lánh. Trên có một anh trai, dưới có hai em trai. Nhà nghèo, cô không được yêu thương, học chưa được bao lâu đã phải nghỉ để về làm ruộng. Sau đó, mười sáu tuổi cô rời quê lên thành phố lớn làm công nhân. Cô bị cuốn hút bởi sự hào nhoáng của đô thị, lăn lộn kiếm sống, dựng nên một tạp chí thời trang. Nhưng vì một vài lý do mà tạp chí phá sản. Sau đó, cô ra nước ngoài phát triển sự nghiệp. Cô rất nỗ lực, cũng chịu khó, lại gặp may, chẳng bao lâu đã đứng vững ở nước M, cuối cùng trở thành một trong những người sáng lập tạp chí thời trang lớn nhất thế giới."
Càng nghe, sắc mặt cô Diệp càng lạnh, gần như sắp không kìm nổi cơn giận. Bình luận trong livestream cũng bắt đầu nổ ra tranh cãi:
[Ủa, mấy thông tin này tra trên mạng là ra hết rồi mà? Trước cô Diệp từng có một bài phỏng vấn, nói rõ con đường sự nghiệp rồi còn gì. ]
[Tôi nói rồi mà, bà này là đồ lừa đảo. Trước mời toàn diễn viên đóng vai bệnh nhân. Còn nhân vật như cô Diệp đây thì sao có thể mời được? Giờ đụng phải "đá tảng" rồi, lộ rõ luôn!]
[Mấy người gấp gì vậy? Chưa nghe bác sĩ Vân nói hết câu mà? Gấp gáp hơn cả chủ nhà nữa kìa!]
[Tôi chịu, sao anti của bác sĩ Vân nhiều vậy? Tôi mới ghé qua bên livestream kia xem thử, thấy người ta yên bình lắm luôn á!]
[Yên bình là phải rồi. Tôi vừa mới nhắc tới bác sĩ Vân bên đó thì bị cấm chat ngay, chặn luôn, bịt miệng tới mức này cơ mà. ]
"Bác sĩ Vân!" Cô Diệp lạnh giọng cắt ngang lời cô, ánh mắt sắc lẻm: "Nếu cô chẳng nói được gì thú vị, thì khỏi cần nói tiếp. Mấy thông tin cô đang kể, trên mạng có đầy."
Vân Quán Nguyệt khẽ cười: "Thật sao? Vậy trên mạng có viết cô Diệp từng phẫu thuật chuyển giới không?"
[?]
[Phẫu thuật gì cơ? Chuyển gì? Là chuyển giới hả?]
[Khoan đã? Chờ chút! Cho tôi sắp xếp lại suy nghĩ đã!]
Một câu nói khiến cả phòng livestream như bốc cháy. Ai chuyển giới? Cô Diệp? Ý là cô Diệp thực ra không phải "cô", mà là "anh"? Chỉ vì từng phẫu thuật chuyển giới nên giờ mới là "cô Diệp"? Không chỉ bình luận bàng hoàng, đến ngay cả gương mặt cô Diệp cũng thoáng trống rỗng trong tích tắc. Chuyện cô ta là người chuyển giới vốn chẳng phải bí mật trong cái vòng xã giao khép kín kia. Người biết đều là bạn bè thân thiết hoặc đối tác lâu năm. Họ tuyệt đối không nói ra ngoài. Mà có nói, người phụ nữ trước mặt đây cũng chẳng thể chạm tới cái tầng quan hệ đó để mà biết được. [Vậy làm sao cô ta biết?]
Cô Diệp ngẩng đầu, chạm vào ánh mắt sâu thẳm như vực đêm của Vân Quán Nguyệt. Đôi mắt cô rất đẹp, tròng mắt đen láy, như thể biết nói. Bên trong còn ẩn chứa vài phần thần bí khó hiểu, khiến người ta không tự chủ mà bị cuốn vào, muốn nhìn sâu hơn, tìm hiểu thêm. Cô Diệp cảm thấy không được tự nhiên, theo phản xạ cụp mắt, tránh ánh nhìn của đối phương. Giọng điệu cô ta cũng không còn lạnh nhạt như trước: "Vậy mà cũng nhìn ra được, đúng là cô có chút bản lĩnh."
Vân Quán Nguyệt bật cười: "Tôi còn giỏi hơn thế nhiều." Không đợi cô Diệp hỏi, Vân Quán Nguyệt đã nói tiếp, cây bút nước kẹp trong tay xoay tít mù khiến người khác hoa mắt chóng mặt. "Dạo gần đây cô liên tục gặp ảo giác, thường xuyên nhìn thấy cô bạn thân hay đi công tác cùng xuất hiện trong nhà mình. Nhưng chồng cô luôn bảo đó chỉ là ảo giác do cô quá căng thẳng, công việc mệt mỏi quá độ. Tối nào cũng ép cô uống thuốc, bảo cô nghỉ ngơi, bồi bổ sức khoẻ. Đúng chứ?"
Cô Diệp ngập ngừng gật đầu.
Vân Quán Nguyệt buông một câu nặng như búa tạ: "Thật ra cô không nhìn nhầm. Cô bạn thân đó đúng là có mặt ở nhà cô. Cô ta đang lén lút qua lại với chồng cô. Loại thuốc mà chồng cô bắt cô uống có chất gây ảo giác. Uống lâu ngày sẽ làm tổn hại đến não bộ, khiến cô dần không phân biệt được thật giả, cuối cùng sẽ bị chẩn đoán là rối loạn tâm thần thực sự."
Cô Diệp nghe xong, đầu óc như vừa bị đánh cho choáng váng quay cuồng.