ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 336: Làng Bát Quái

Trang Đồ Nam và Bạch Triết vội vã chạy tới bên xe.

"Tôi nói cho hai người biết, nếu các người định lén bỏ rơi tụi tôi mà đi một mình..."

Thấy rõ chiếc xe trước mắt, câu nói còn dang dở của hai người lập tức bị cắt ngang. Chiếc xe này, họ quen quá rồi. Lại định ra ngoài bắt dị thú nữa sao?

Vừa mới hớn hở là thế, mặt mày Trang Đồ Nam và Bạch Triết ngay lập tức xịu xuống, quay đầu đi, trông y như hai quả khổ qua héo úa. Bạch Triết vừa xua tay vừa lùi lại phía sau, cứ tưởng Thương Nghiên Lễ nhân lúc họ không có ở đây mà lén đưa Vân Quán Nguyệt ra ngoài chơi, ai ngờ mình ngây thơ quá mức. Họ vừa hoàn thành nhiệm vụ xong, đánh chết cũng không muốn đi nữa!

Thương Nghiên Lễ khoanh tay trước ngực, lạnh nhạt liếc nhìn cả hai, giọng đều đều:

"Tôi đã nói sẽ đi, lên xe đi."

Trang Đồ Nam cười gượng, đang định tìm lời từ chối thì lại chạm ngay ánh mắt lạnh lẽo của Thương Nghiên Lễ. Ánh mắt đó, ba phần lạnh nhạt, bảy phần mỉa mai. Không biết gan ở đâu ra, anh bất ngờ túm lấy Bạch Triết đang tính bỏ trốn:

"Là đàn ông thì phải giữ lời. Đi! Lên xe!"

Vân Quán Nguyệt khẽ cong môi. Cái lòng hiếu thắng chết tiệt của đàn ông đúng là buồn cười thật.

Vì chưa rõ tình hình cụ thể trong ngôi làng kia ra sao, trước đó Thương Nghiên Lễ đã chuẩn bị hẳn một chiếc xe tải lớn. Nếu bắt được dị thú thì cũng tiện mang về cùng luôn.

Bốn người lên xe, Thương Nghiên Lễ đưa điện thoại cho Trang Đồ Nam và Bạch Triết, khẽ nói ba chữ:

"Làng Bát Quái."

Bạch Triết gật đầu, theo phản xạ rút điện thoại ra tra cứu thông tin về nơi này. Trong lúc lướt màn hình, hắn ta hơi cau mày:

"Tôi cần chút thời gian."

Thương Nghiên Lễ gật đầu, nghiêng đầu sang nhìn Vân Quán Nguyệt, giọng dịu hơn hẳn:

"Tới Làng Bát Quái phải đi mấy tiếng, cô có thể ngủ một chút."

Nếu không phải Trang Đồ Nam và Bạch Triết cứ đòi theo cho bằng được, chỉ có cô và Thương Nghiên Lễ đi cùng, chắc cô đã gập ghế nằm hẳn ra, thoải mái đến Làng Bát Quái rồi.

Đôi mắt long lanh của Vân Quán Nguyệt lần lượt lướt qua ba người trước mặt. Dù bình thường Trang Đồ Nam và Bạch Triết hơi ồn ào, nhưng khi làm việc thì rất đáng tin cậy. Còn Thương Nghiên Lễ, nhìn có vẻ lạnh nhạt, thực ra lại vô cùng chu đáo, chuyện gì cũng suy nghĩ trước. Cô khẽ gật đầu, tìm một tư thế thoải mái rồi tựa người vào lưng ghế.

Ban đầu chỉ định nhắm mắt nghỉ một lúc, nhưng không biết do ghế quá êm hay xe lắc lư nhẹ nhàng khiến cô buồn ngủ, cuối cùng lại thiếp đi lúc nào không hay, mà còn ngủ rất ngon.

Từ sau giấc mơ lần trước, giờ cô đã không còn sợ kiểu cảnh tượng này nữa. Lúc mơ màng, cô lại thấy một gương mặt thần bí. Dáng người kia thoạt nhìn như kẻ đeo mặt nạ ác quỷ. Vân Quán Nguyệt theo bản năng đuổi theo. Nhưng vừa chạy được vài bước, cô bỗng khựng lại. Tấm lưng ấy, sao lại có chút giống Thương Nghiên Lễ? Cô gia tăng tốc độ, cố đuổi kịp. Nhưng khi gần đến nơi, bóng dáng ấy bỗng trở nên khổng lồ dị thường, một khối bóng tối dày đặc che lấp toàn bộ ánh sáng trước mắt cô. Đó không phải là dáng người của con người.

Tim Vân Quán Nguyệt chợt đập nhanh, đang định đuổi tiếp thì bên tai bất ngờ vang lên tiếng đàn ông.

"Thật sự chỉ trong một đêm? Quá sức tưởng tượng rồi đấy!"

"Đúng thế, tôi tra rất kỹ. Cả Làng Bát Quái mấy trăm

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip