Chương 348: Kéo người đến đòi tội
Bởi họ đến Làng Thái Cực lần này là để làm việc nghiêm túc. Nhưng dân làng ở đây lại vô cùng đề phòng, dù đã gặp được trưởng làng thì cũng chỉ nhận lại sự ứng phó hời hợt.
Dưới nhà, tiếng gào càng lúc càng lớn, có người còn đập cửa thình thình.
"Vân Quán Nguyệt, làm rồi sao không dám nhận? Ra đây!"
"Đúng đó, sư đệ Khấu chẳng qua chỉ nói vài câu, đâu cần ra tay độc ác vậy? Mau giao người ra!"
"Nếu cô còn không mở cửa, bọn tôi sẽ phá cửa xông vào!"
Đám thiên sư trẻ của phái Thượng Thanh tuy mồm miệng hung hăng, nhưng chẳng ai dám thực sự động vào cánh cửa, chỉ đứng đó gào.
Nếu lúc này mà phá cửa nhà Tiểu Ngư, e rằng dân làng sẽ đuổi họ đi ngay.
Vừa nghe tiếng ồn bên ngoài, Vân Quán Nguyệt đã mở mắt.
Cô đẩy cửa bước ra, thấy Thương Nghiên Lễ từ phòng đối diện đi ra, ánh mắt cụp xuống, vẻ mặt nặng nề.
Tiểu Ngư cũng bị đánh thức, dụi mắt lờ mờ bước ra khỏi phòng, ngẩng đầu đã thấy Vân Quán Nguyệt và Thương Nghiên Lễ.
Cô bé cười tít mắt:
"Chị Vân đừng sợ, em sẽ bảo vệ chị."
Nói rồi cô bé thẳng tiến ra cửa, giữa tiếng chửi rủa ầm ĩ, kéo cửa ra.
Tiểu Ngư mới tầm mười tuổi, người nhỏ nhắn xinh xắn, đứng trước một thiên sư cao lớn cũng chỉ đến ngang hông.
Thế mà cô bé lại ngẩng cao đầu, giọng đanh thép:
"Các người có biết Làng Thái Cực của bọn tôi có thần hộ mệnh không? Còn gào thét ở đây nữa là thần sẽ ra dạy dỗ từng người một đấy!"
"Thần hộ mệnh?"
Thiên sư vừa gào to nhất khựng lại đôi chút rồi khịt mũi cười nhạt:
"Nhóc con à, bọn anh đều là thiên sư, làm việc tốt chứ không làm bậy. Mau gọi Vân Quán Nguyệt ra, bọn anh có chuyện muốn hỏi."
Tiểu Ngư nhìn kỹ đám người dữ tợn kia rồi lắc đầu:
"Nhìn các người chẳng giống người tốt, lỡ khi bắt nạt chị Vân thì sao?"
Một thiên sư tính khí nóng nảy sầm mặt, chẳng buồn nể nang Tiểu Ngư là trẻ con, chỉ thẳng tay vào cô bé:
"Sư đệ tôi mất tích rồi, em tránh ra! Tôi phải vào tìm Vân Quán Nguyệt! Cho dù sư đệ tôi có lỡ lời, cô ta cũng không được ra tay đánh người!"
"Thế tôi nên làm gì? Đứng yên cho các anh mắng cho thỏa thích à?"
Vân Quán Nguyệt chậm rãi bước ra, nhẹ nhàng vỗ vai Tiểu Ngư rồi đổi chỗ với cô bé.
Giờ phút này, một mình cô đối mặt với đám thiên sư phái Thượng Thanh, giữ chặt Tiểu Ngư phía sau lưng. Chỉ cần cô ngẩng đầu, thiên sư vừa la hét lập tức im bặt.
Áp lực vô hình từ đâu tràn đến khiến hắn ta chân tay bủn rủn.
Không chỉ mình hắn, sắc mặt của cả nhóm thiên sư Thượng Thanh đều trở nên nặng nề.
Nhất là Phạm Tào đứng giữa, ban đầu còn muốn để sư đệ ra mặt áp chế khí thế của Vân Quán Nguyệt. Kết quả lại thành ra bọn họ đường đường là phái Thượng Thanh, đông đúc như vậy mà bị một cô gái ép đến không dám nhúc nhích.
Cảm nhận được ánh mắt của các sư đệ dồn về phía mình, Phạm Tào ho nhẹ một tiếng, gắng gượng bước lên:
"Cô Vân, tôi biết sư đệ Khấu ăn nói hỗn láo là lỗi của chúng tôi không quản lý tốt."
"Nhưng xin cô nể tình đồng đạo, tha cho nó một lần."
Vân Quán Nguyệt khoanh tay trước ngực, ung dung tựa vào khung cửa, ánh mắt lạnh lùng lướt qua đám người trước mặt.
Không được, ai cũng xấu như nhau, cô không nhớ nổi mặt.
Cô suy nghĩ một chút rồi vẫn lắc đầu: "Các anh nói sư đệ Khấu là ai?
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền