ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 353: Mệt đến chết

Khâu Khang Thắng dẫn đầu đoàn người tiến sâu vào rừng. Trăng mờ mịt, đường ra trở nên vô cùng khó khăn. Đám thiên sư vốn đang tranh cãi ầm ĩ giờ mặt mày đều căng thẳng, im lặng bước đi.

Mới được vài bước, một thiên sư đi sau cùng bỗng hét lớn:

"Có thứ gì đó chạm vào tôi!"

Mọi người lập tức xúm lại. Hắn ta mặt trắng bệch, run bần bật:

"Có cái gì đó lông lá lướt qua đầu tôi, giống như đuôi ngựa..."

"Đuôi ngựa? Anh nói cái gì vậy?"

Mấy thiên sư khác nhíu mày.

"Ý cậu là có con ngựa bay ngang đầu, rồi vẩy đuôi trúng đầu cậu à?"

Người kia tự thấy mình nói thật khó tin, ngập ngừng giây lát rồi vẫn gật đầu:

"Đúng là cảm giác vậy đó, tôi cũng không rõ là cái gì?"

Thấy hắn ta càng lúc càng hoảng, Khâu Khang Thắng gật đầu:

"Mọi người cẩn thận. Có lẽ trong rừng có thứ gì đó lạ thật."

Tất cả rút ra pháp khí bản mệnh, cảnh giác cao độ.

Vừa đi, Khâu Khang Thắng cúi đầu nhìn dấu đánh dấu mình để lại trên đường, sắc mặt sa sầm. Ông ta bất giác nhận ra:

"Đạo trưởng Tư Không, hình như chúng ta đang đi vòng tròn."

Ông ta chỉ về ký hiệu của mình, sắc mặt đám thiên sư càng trở nên tệ hại, thần kinh căng như dây đàn.

Cùng lúc ấy, trong đầu Khâu Khang Thắng bất giác hiện lên khuôn mặt ngây thơ của Tiểu Ngư. Giọng cô bé chắc nịch:

"Thần hộ vệ là một con nai trắng rất đẹp."

Không thể nào, chẳng lẽ trong rừng thật sự có "thần hộ vệ" như lời cô bé nói? Chính con nai đó vừa rồi đã tấn công họ?

Nghĩ đến đây, Khâu Khang Thắng lắc đầu liên tục. Hỏng rồi, ông ta cũng bị điên mất rồi, lại đi nghĩ đến lời của một đứa con nít.

Đám thiên sư càng thêm hoảng loạn. Có người đã bắt đầu gào lên:

"Tránh xa tôi ra! Tôi không cố ý không cứu anh đâu, chuyện năm đó ai cũng có nỗi khổ."

"Đừng đuổi theo tôi! Tôi là thiên sư, còn cậu là yêu quái. Tôi bắt cậu là đúng rồi!"

"Cứu mạng! Có con rắn quấn chặt cổ tôi!"

Các thiên sư như phát điên, mắt đỏ ngầu, cứ vùng vẫy như đang chiến đấu với thứ gì đó trong không khí.

Khâu Khang Thắng cau chặt mày. Rõ ràng trong rừng có trận pháp, khiến tất cả rơi vào ảo cảnh.

Biết bản thân không thể xử lý nổi, ông ta lập tức đến gần Tư Không Tự:

"Đạo trưởng, không cần biết anh nghĩ gì về Vân Quán Nguyệt, nhưng người của huyền môn đang bị kẹt ở đây. Có thể tối nay sẽ xảy ra chuyện thật đấy."

"Anh mau phá trận, giải ảo cảnh cho họ."

Lời ông ta nói thẳng thắn, Tư Không Tự lại giả vờ ngơ ngác, lắc đầu khó hiểu:

"Anh Khâu, sao anh lại nghĩ tôi có vấn đề với Vân Quán Nguyệt?"

"Với lại, rừng này làm gì có trận pháp?"

Khâu Khang Thắng nghiến răng. Đến ông ta còn nhận ra, không lý nào lão cáo già như Tư Không Tự lại không thấy. Rõ ràng hắn ta đang cố tình làm ngơ!

Không còn cách nào khác, ông ta đành tự nghĩ cách phá trận.

Đang rối trí, bất chợt trước mặt xuất hiện một đám ma.

Ma!

Khâu Khang Thắng sững người, vội nhắm mắt rồi mở ra, thì thấy trước mặt là người của phái Thượng Thanh.

Ông ta thở phào chưa kịp lên tiếng, đám thiên sư mình mang theo đã lao lên.

"Tôi đã đoán rồi! Cái rừng đầy âm khí thế này chắc chắn có ma ám!"

"Chúng mày đụng nhầm người rồi đấy! Gặp bọn tao hôm nay là tới số rồi!"

Ma? Khâu Khang Thắng vẫn chưa hiểu bọn họ đang nói cái quái gì.

Quay đầu lại, mấy thiên sư phái Thượng Thanh

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip