Chương 360: Không thể cứu
Tiểu Ngư đúng là quá giỏi. Không chỉ nấu ăn ngon, mà cả bánh ngọt cũng làm tuyệt vời như thế này. Mà cô bé còn nhỏ tuổi như vậy, nếu được rèn luyện thêm, e rằng tay nghề sẽ không thua kém đầu bếp năm sao nào.
Cô cắn một miếng, vị ngọt dịu dàng lan khắp đầu lưỡi.
Vừa ăn trưa xong lại còn ăn thêm bao nhiêu bánh ngọt, Vân Quán Nguyệt hơi no, xoa nhẹ bụng, ngẩng đầu hỏi:
"Chừng nào chúng ta rời khỏi đây?"
Ban đầu đến Làng Thái Cực là vì lo nơi này có chuyện. Giờ mục đích của Nữ hoàng Bích Lạc cô đã hiểu rõ. Làng Thái Cực chỉ là cái bẫy dẫn dụ cô đến. Đã không đạt được gì, cô ta cũng chẳng có lý do để ra tay tiếp. Họ có thể yên tâm rời đi.
Theo đúng kế hoạch, lẽ ra lúc này có thể xuất phát rồi. Nhưng thấy Thương Nghiên Lễ lắc đầu, cô cũng khựng lại.
Lúc đi bắt bạch lộc, anh đã cảm nhận được khí tức của dị thú khác. E rằng trong thôn không chỉ có một con bạch lộc.
Vân Quán Nguyệt lập tức hiểu ra, mắt khẽ sáng lên, gật đầu đồng ý.
Chưa kịp nói gì thì Tiểu Ngư đã reo lên:
"Nếu vậy thì chị Vân ở lại đây thêm vài hôm nữa nhé! Em còn chưa làm hết các món tủ đâu!"
Vân Quán Nguyệt nheo mắt, nhìn cô bé đầy yêu chiều:
"Nếu em quyến luyến chị đến thế, chi bằng đi cùng bọn chị đi. Ở trang viên của chị có rất nhiều loài thú kỳ lạ, em nhất định sẽ thích chúng."
Tiểu Ngư mang linh lực mạnh mẽ, rất được dị thú yêu mến. Cũng vì vậy, trong cả thôn chỉ có mình cô bé từng gặp được bạch lộc từ nhỏ.
Lời đề nghị này khiến Tiểu Ngư thoáng sững người, chưa biết nên trả lời thế nào.
Quy định của Làng Thái Cực xưa nay không cho phép rời khỏi. Ba mẹ cô bé cả đời cũng chưa từng ra ngoài.
Trước đây Tiểu Ngư chưa bao giờ nghĩ đến chuyện rời đi. Nhưng từ sau khi gặp Vân Quán Nguyệt và Thương Nghiên Lễ, cô bé mới nhận ra bên ngoài có lẽ thực sự rất thú vị.
Thấy cô bé hơi lưỡng lự, Vân Quán Nguyệt cũng không thúc ép. Muốn thay đổi một niềm tin cắm rễ sâu như thế, đâu dễ gì.
Ánh mắt Thương Nghiên Lễ khẽ đảo vào trong, dừng lại nơi hai cái bóng trong nhà.
Ngay từ ngày đầu tiên tới đây, anh và Vân Quán Nguyệt đã phát hiện ra chuyện này. Nhưng muốn cho gia đình họ thêm thời gian, định khi rời đi sẽ giải quyết.
Ánh mắt anh trầm xuống, giọng bình tĩnh:
"Tiểu Ngư, anh với chị Vân ra ngoài có chút việc. Lát nữa quay lại sẽ nói chuyện với ba mẹ em."
Lời vừa dứt, hai cái bóng trong phòng chợt khựng lại, nhưng vẫn không ai bước ra.
Nói xong, hai người rời khỏi sân, thẳng hướng khu rừng.
Biết nơi này còn dị thú, họ không thể chậm trễ. Thương Nghiên Lễ đã suy đoán từ trước, nếu còn dị thú, rất có thể chúng ẩn trong rừng kia.
Cả hai vừa đi vừa trò chuyện, còn chưa đến nơi thì đã thấy một bóng người đứng sẵn phía trước.
Từ xa, Vân Quán Nguyệt nhận ra đó là Bố Phi Bạch.
Thấy hai người đến gần, hắn ta thoáng lúng túng. Trong lòng có phần ngại ngùng. Lần trước trong mộ là hai người cứu mình, vậy mà đến Làng Thái Cực lại cùng sư huynh đệ chống đối Vân Quán Nguyệt. Giờ nghĩ lại, hắn ta thật sự hổ thẹn.
Vân Quán Nguyệt cũng không quá để tâm, liếc nhìn hắn ta một cái, giọng bình thản:
"Có việc gì không?"
Bố Phi Bạch do dự, thấy cô định rời đi thì vội bước tới cản lại: "Có."
Hắn ta nghiến răng, ánh mắt đầy
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền