Chương 369: Nghiệp oán
Lên Tên Lửa giờ đã xem Vân Quán Nguyệt như bán thần bán thánh, gật đầu lia lịa:
"Hôm đó ba mẹ em về nhà, em liền kể hết mọi chuyện."
"Ban đầu họ tưởng em với thằng em họ rảnh quá bày trò, còn định đánh em một trận cho chừa."
"May mà bác em vừa về tới, nói ở đầu làng có một cô gái người nước A bị chính chồng mình đánh chết. Lúc chết cô ấy mặc váy trắng, bị đánh đến nát người."
"Bác bảo thời gian cô ấy chết, đúng lúc em nằm mơ thấy cô ấy."
[Cái gì cơ? Ghê vậy? Thế cô ma đó tìm đến cậu làm gì? Cậu quen cô ấy à?]
Lên Tên Lửa xua tay quầy quậy:
"Không, tuyệt đối không! Em thề là chưa từng gặp cô ấy bao giờ. Không hiểu sao lại bám lấy em."
Nghĩ đến người phụ nữ váy trắng đó, mặt hắn ta tái mét, mắt đỏ hoe:
"Em thật sự là người sống đàng hoàng, chưa từng làm chuyện gì sai, không hiểu vì sao người ta chết rồi mà vẫn tìm đến em."
Hắn ta thở dài đầy bất lực:
"Từ lần đó trở đi, ngày cũng như đêm em không dám tắt đèn ngủ. Cứ sợ cô ta sẽ lại xuất hiện."
"Nhưng bật đèn cũng vô ích. Em vẫn nghe thấy tiếng nhựa sột soạt bên tai."
[Hóa ra mấy blogger nói tiếng bước chân ma giống như tiếng túi ni lông là có thật à?]
[Trời đất, may mà đang giữa ban ngày, chứ tối chắc tôi xỉu ngang. ]
Lên Tên Lửa gật đầu:
"Hồi xưa em cũng nghĩ mấy chuyện đó là bịa, giờ tự mình trải qua mới thấy đúng là trên đời cái quái gì cũng có. Giờ chỉ cần nghe tiếng đó, em liền biết cô ta đến rồi."
[Trời ơi, đừng nhắc tên cô ta thân thiết vậy, nổi da gà hết rồi!]
[Đúng rồi đó ông bạn, sao nghe như ông còn có tình cảm với ma nữa vậy?]
[Cẩn thận! Đừng phát điên!]
Lên Tên Lửa vội xua tay:
"Không có cảm tình gì hết! Nhưng cũng thấy tội nghiệp cô ấy. Bác em nói, cô ấy là người A, sống ở làng nhưng không nói được tiếng, không có ai làm bạn. Đến khi bị chồng đánh chết cũng chẳng ai bênh vực."
[Vẫn thấy kỳ lạ, cô ta khổ thế, sao lại tìm đến cậu? Không lẽ từng có liên quan gì với nhau?]
[Đúng đúng, sao cô gái Việt Nam đó lại lấy chồng ở làng mấy người? Chẳng lẽ bị bán qua?]
Nhìn bình luận, sắc mặt Lên Tên Lửa càng khó coi hơn:
"Mấy người đừng nói bậy! Làng em sao mà dính tới chuyện buôn người được? Chúng em toàn dân thường thôi!"
"Em cũng không biết vì sao lại bị cô ta bám. Chắc là số em đen."
Nghe đến đây, Vân Quán Nguyệt lắc đầu:
"Không phải do số đen. Là do bát tự quá yếu."
Thấy Lên Tên Lửa và cả bình luận đều ngơ ngác đầy dấu hỏi, cô giải thích:
"Vì bát tự yếu, người lại gầy, dương khí không đủ nên dễ thu hút mấy thứ không sạch sẽ."
"Hôm đó em ngủ trưa, thấy cô ta trong mơ là lúc cô ấy vừa bị đánh chết. Em gặp may đấy. Bình thường, nếu cô ấy độc ác hơn một chút, có thể đã nhập vào xác em rồi. Nhưng cô ấy vẫn còn lương thiện, nên chỉ lặng lẽ bỏ đi."
[Tôi không chịu nổi, nghe mà muốn khóc. ]
[Bị đánh chết mà còn buông tha cho người khác, chị gái A này đúng là nghĩa khí. ]
[Tôi bảo rồi, đàn ông không xong, phụ nữ mới ghê gớm!]
[Nhưng làng mấy người không có pháp luật à? Đánh chết người mà không ai xử lý sao?]
Lên Tên Lửa lắc đầu:
"Sao lại không? Cảnh sát đã bắt gã đàn ông đó rồi, mọi người yên tâm."
Hắn ta nhìn vào camera, chán nản thở dài: "Em biết cô
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền