ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 373: Trâu ngựa

Thương Nghiên Lễ nhận ra mấy hôm nay Vân Quán Nguyệt ăn rất ngon, chắc là lần này tìm được đầu bếp có tâm.

Ánh mắt anh thoáng qua nét cười rồi lại lập tức nghiêm túc trở lại:

"Cô đừng để tâm đến hai người đó. Ngày nào cũng ồn ào như vậy, chẳng khác gì lấy cãi nhau làm cơm ăn."

Vân Quán Nguyệt hứng thú nghe, đến mức quên cả nhai phần đồ ăn trong miệng:

"Lợi hại vậy sao?"

Bạch Triết thì chẳng nể nang gì, gắp một đũa rau muống nhét vào miệng Trang Đồ Nam:

"Thôi đừng tự tâng bốc kỹ thuật của cậu nữa. Chẳng qua chỉ là vài lá bùa bình thường, thêm chút linh lực mà thôi."

Trang Đồ Nam bị nhét đầy miệng rau, đang lúng búng định cãi, liếc thấy vẻ mặt của Thương Nghiên Lễ liền cụp mắt, ngoan ngoãn im lặng.

Hắn ta quay sang nhìn Vân Quán Nguyệt, khẽ cười:

"Bác sĩ Vân, cô vẫn chưa hiểu rõ cậu ta đâu. Lời cậu ta nói mà nghe được một nửa cũng đã là nhiều rồi."

Vân Quán Nguyệt có cảm giác họ đang cố tình giấu cô điều gì đó. Nhưng đã là chuyện họ không muốn nói, cô cũng không ép, chỉ nhẹ nhàng bỏ qua.

Dừng một nhịp, anh nói tiếp:

"Hôm nay nghỉ ngơi cho kỹ, mai sáng sớm chúng ta sẽ xuất phát."

Vân Quán Nguyệt hiểu, tình hình bên ngoài có lẽ đã rất tệ.

Cô gật đầu, vẻ mặt vẫn bình thản. Dù sao thì trời có sập, cũng là chuyện phải đối mặt thôi.

Sáng hôm sau, trời mới tờ mờ sáng, Vân Quán Nguyệt đã thức dậy.

Cô cứ nghĩ mình dậy sớm rồi, ai ngờ vừa mở cửa ra đã nghe thấy tiếng của Trang Đồ Nam và Bạch Triết ở hành lang. Họ cũng đã dậy, dường như còn đang tranh luận.

"Lão Thương, tại sao anh không cho bọn tôi đi cùng? Rõ ràng lần này rất nguy hiểm, kẻ đó lại nhắm thẳng vào anh mà đến."

Trang Đồ Nam nói, giọng nghiêm túc hiếm thấy, khác hẳn vẻ bông đùa mọi khi.

Thương Nghiên Lễ không đáp. Bạch Triết lên tiếng trước:

"Được rồi, Lão Thương chắc chắn có lý do của mình, cậu đừng nói nữa."

Trang Đồ Nam càng lúc càng kích động:

"Tôi biết anh ấy thông minh, lợi hại, hai người cùng kiểu người nên chẳng bao giờ thèm nghe tôi nói."

Giọng Bạch Triết trầm xuống, mang theo tức giận:

"Nếu cậu định nói kiểu đó, thì tôi không còn gì để nói với cậu nữa."

Thương Nghiên Lễ chặn ngang:

"Đủ rồi, đừng cãi nhau nữa. Tôi chỉ đi xem tình hình trước, nếu có gì bất ổn sẽ báo ngay. Khi đó cậu tới cũng chưa muộn."

Anh vẫn giữ thái độ điềm tĩnh như mọi khi.

Trang Đồ Nam khựng lại, giọng nhỏ hơn:

"Tôi biết rồi, vậy đi."

Đợi cuộc tranh cãi kết thúc, Vân Quán Nguyệt mới chậm rãi bước xuống lầu.

Cô nghe rõ từ

"cùng kiểu người"

, không thể nghe nhầm được.

Dù trong lòng thấy hơi lạ, nhưng cô vốn không phải người thích moi chuyện. Đã không muốn nói, cô cũng chẳng hỏi.

Thấy cô xuống, Bạch Triết là người đầu tiên phản ứng, bước tới chào:

"Bác sĩ Vân dậy sớm thật."

Vân Quán Nguyệt mỉm cười:

"Cũng không bằng hai người."

Cô đi đến bàn dài:

"Ăn sáng chuẩn bị xong hết chưa? Tôi hơi đói rồi."

Thấy vẻ cô thản nhiên như chẳng nghe gì vừa nãy, Trang Đồ Nam âm thầm thở phào, ánh mắt nhìn hai người còn lại đầy áy náy.

Hắn ta biết mình lỡ lời.

Bạch Triết dường như vẫn còn giận, không thèm để ý đến hắn ta, chỉ bước đến ngồi cạnh Vân Quán Nguyệt:

"Chuẩn bị xong cả rồi. Sáng nay ăn ngon lắm. Ăn xong thì cô và lão Thương lên đường đi Cẩm Thành."

"Đi xe à?"

Vân Quán Nguyệt hơi bất ngờ. Bình thường đi đâu với Thương Nghiên Lễ, cũng

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip