Chương 380.1: Đây là thứ gì?
Dưới chân họ là bệnh viện nơi không thiếu những người chết oan, chết tức tưởi. Cái gọi là "quỷ vực" thường xuất hiện ở những nơi có người chết thảm trong trạng thái không cam tâm rời khỏi trần thế, tạo nên một vùng từ trường đặc biệt.
Một nữ thiên sư khẽ hỏi:
"Quỷ vực là gì vậy?"
Một người bên cạnh lên tiếng giải thích:
"Quỷ vực giống như một chiếc lồng vô hình, giam giữ linh hồn những người đã chết. Họ không thể thoát ra ngoài. Chính những oán khí này khiến từ trường ở đây trở nên cực kỳ mạnh mẽ."
"Quỷ vực có thể nhốt cả bọn mình ở lại. Muốn rời khỏi, chỉ có cách phá vỡ nó. Nếu không, chúng ta sẽ giống như những linh hồn kia, cứ mãi loanh quanh trong hành lang bệnh viện này, thậm chí không thể lên xuống các tầng khác."
Không gian quá yên ắng, giọng người giải thích dù không nhỏ, vẫn bị vọng lại lớn gấp mấy lần. Tất cả đều nghe thấy. Dù có người biết, có người chưa hiểu rõ, nhưng lúc này ai cũng im lặng. Sự sợ hãi và tuyệt vọng bắt đầu lan khắp đội ngũ thiên sư huyền môn. Mỗi người đều cảm thấy như bị đè nặng, nghẹt thở.
Nhiễm Lộ căng thẳng nhìn sang Vân Quán Nguyệt bên cạnh:
"Chị Vân, giờ chúng ta phải làm gì? Quỷ vực đáng sợ như vậy, làm sao mới phá được nó?"
Câu hỏi của cô ta cũng chính là nỗi băn khoăn của tất cả mọi người. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía Vân Quán Nguyệt. Không tìm được đạo trưởng Tư Không, thì cô là chỗ dựa duy nhất của họ lúc này.
Vừa hỏi xong, Nhiễm Lộ hơi cau mày. Không rõ có phải ảo giác không, cô ta cảm thấy trong không khí bắt đầu thoang thoảng mùi hôi tanh khó tả. Thứ mùi ấy chẳng biết từ đâu thoát ra, nồng nặc mùi mục rữa và tử khí, khiến cô ta buồn nôn.
Rất nhanh, cô ta nhận ra đó không phải ảo giác. Vì xung quanh ai nấy cũng bắt đầu nhăn mặt. Từng hơi thở hít vào không chỉ mang theo tử khí, mà còn như chạm đến nỗi oán hận, đau đớn của những linh hồn quanh đây. Mỗi người đều cảm nhận được sự run rẩy ghê rợn từ tận sâu linh hồn.
Thương Nghiên Lễ và Vân Quán Nguyệt đồng loạt giơ tay. Nhiễm Lộ đứng gần đến vậy mà vẫn không nhìn rõ họ làm gì. Cô ta không hề biết, động tác ấy chính là họ đang khóa hết ngũ giác của mình. Mùi tanh kia quá kinh khủng, sau khi bịt hết cảm giác, dễ chịu hơn rất nhiều.
Vân Quán Nguyệt liếc nhìn đám thiên sư đang đứng ngơ ngác một bên, chẳng ai kịp phản ứng, cũng không biết khóa ngũ giác để ngăn mùi. Đúng là yếu đến buồn cười. Hiện tại, Thương Nghiên Lễ và Vân Quán Nguyệt đã không còn cảm nhận gì nhờ che kín ngũ giác. Còn những người khác thì ngày càng khó chịu. Mùi hôi không chỉ gây buồn nôn về thể chất, mà còn như len lỏi vào tâm trí, khiến họ gần như sụp đổ.
[Không ổn rồi. ]
Trì Quang Thanh nghiến răng, luồn tay vào trong quần bóp mạnh lên đùi. Thứ gì đó trong quỷ vực này đang tác động đến tâm trí hắn ta. Hai bên tường hành lang bắt đầu méo mó vặn vẹo. Từ xa nhìn lại, cứ như vô số gương mặt ma quái đang nhăn nhở cười, sẵn sàng nuốt chửng họ. Không chỉ mình hắn ta, mà cả đám thiên sư khác cũng rơi vào trạng thái bất thường. Mắt vô hồn, tinh thần như bị rút sạch.
Vân Quán Nguyệt nheo mắt quan sát cả bọn, lạnh lùng lên tiếng:
"Tản ra tìm lối, lần theo nơi có mùi nồng và khí âm dày nhất."
Giọng nói của cô vang lên trong trẻo, như ánh sáng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền