ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 383.1: Cứ giao cho tôi

Khi mới rơi vào trận pháp, Vân Quán Nguyệt đã cảm nhận được nỗi đau đớn của những người từng sở hữu các cơ quan bị đánh cắp.

Những bộ phận từng khỏe mạnh bị

"chữa đến phát bệnh"

, đến khi chết đi, thi thể lại bị đánh cắp nội tạng đem đi tế trận.

Tên mặt nạ và Nữ hoàng Bích Lạc thật sự không phải con người. Để có được nội tạng, họ cố tình khiến những bệnh nhân vốn khỏe mạnh dần suy yếu, bắt họ trải qua các liệu pháp cực đoan như hoá trị.

Cảm nhận được nỗi oán hận của họ, Vân Quán Nguyệt dồn toàn bộ sức lực phá trận. Người đã khuất không thể sống lại, nhưng cô tuyệt đối không thể để họ tiếp tục bị lợi dụng.

Lẽ ra, nếu bị Nhiễm Lộ đâm một kiếm cũng chẳng sao, vì cô sớm đề phòng và biết rõ đối phương chẳng đủ năng lực làm mình bị thương. Nhưng bản năng phòng vệ của cơ thể vẫn tự động bật lên, linh lực trong người không kiềm được mà phản đòn.

Vì thế, cô kiệt sức.

Tuy không nhìn rõ hình bóng phía trước là ai, nhưng Vân Quán Nguyệt lại có một cảm giác an tâm kỳ lạ. Cô hoàn toàn thả lỏng, để bản thân ngã vào vòng tay ấm áp đó, rồi ngất lịm.

Cô ngất quá sớm nên không thấy được cảnh tên mặt nạ khiếp đảm ra mặt lúc bóng người đó xuất hiện.

Ánh mắt gã tràn đầy không tin nổi. Gã chưa từng nghĩ rằng người đó lại thật sự xuất hiện ở đây.

Thấy trận pháp sắp bị phá vỡ, gã nghiến răng muốn đánh trả, muốn bảo vệ pháp trận. Nhưng bản năng sinh tồn khiến gã chỉ có thể cuống cuồng bỏ chạy.

Dù không cam lòng, nhưng gã không dám đối đầu với luồng kim quang kia. Đó không phải con người, và gã cũng biết mình hiện tại hoàn toàn không phải đối thủ của Thương Nghiên Lễ.

Gã từng quen biết Thương Nghiên Lễ nhiều năm, chưa từng nghĩ người đàn ông ấy lại vì Vân Quán Nguyệt mà lộ ra bản thể thật.

Khi ánh sáng rút đi, Thương Nghiên Lễ ôm chặt Vân Quán Nguyệt, ánh mắt lạnh lùng nhìn về phía Nhiễm Lộ đang bị đánh ngã dưới đất.

Cô ta ngước mắt nhìn anh, mặt hoảng loạn:

"Vừa rồi là cái gì?"

Cúi đầu nhìn thanh kiếm gỗ đào đã vỡ nát trong tay, Nhiễm Lộ không dám tin. Đó không phải loại kiếm thông thường, sao có thể dễ dàng bị hủy như vậy?

Kim quang kia quá nhanh, đến mức cô ta còn chưa kịp phản ứng đã bị đánh gục.

Ngay giây sau, roi dài của Trì Quang Thanh đã kề sát cổ cô ta, giọng đầy lạnh lẽo:

"Cô là ai? Tại sao lại ra tay với chị Vân?"

Nhiễm Lộ nghiến chặt răng, im lặng, tay vẫn nắm chặt thanh kiếm gãy.

Cô ta chưa bao giờ nghĩ mình sẽ thua theo cách này. Cô ta từng nghĩ có thể bị phản đòn, nhưng không phải thua chóng vánh đến vậy.

Quá vô lý!

Trì Quang Thanh thấy cô ta không lên tiếng, mặt sa sầm:

"Cô bị ai khống chế? Hay là phát điên rồi? Sao lại dám ra tay với người cùng phe?"

Thương Nghiên Lễ đứng cạnh, lạnh giọng:

"Cô ta không điên. Chẳng qua mấy kẻ đeo mặt nạ kia mới là người của cô ta. Ra tay với chúng ta là điều dễ hiểu thôi."

Nghe vậy, Nhiễm Lộ sững người. Cô ta nhìn Thương Nghiên Lễ, rồi nhìn xuống Vân Quán Nguyệt đang nằm trong lòng anh.

Ánh mắt anh nhìn lại, lạnh lùng mà bình tĩnh, không hề ngạc nhiên, cũng chẳng có ý định che giấu. Tất cả cứ như thể anh đã biết từ đầu.

Cô ta bỗng cười khẩy:

"Hóa ra từ đầu đến cuối, hai người chỉ đang diễn kịch trước mặt tôi?"

"Lẽ ra tôi nên biết. Hai người các người

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip