ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 389.1: Kẻ ngốc

Cả nhóm dán bùa lên người rồi quay lại cổng chính Cẩm Thành.

Mấy gã đàn ông mặc vest ban nãy vẫn đang tụ tập hút thuốc, tán gẫu, nét mặt đầy vẻ khinh khỉnh. Đáng nói là, nội dung cuộc trò chuyện lại chính là về họ.

Trang Đồ Nam tò mò, bước chậm lại muốn nghe ngóng xem bọn chúng nói gì. Không nghe thì thôi, càng nghe càng tức.

Một gã vừa hút thuốc vừa nhếch mép nói:

"Lần đầu tôi gặp Thương Nghiên Lễ đấy. Trước giờ các cậu từng thấy hắn chưa? Bình thường hắn cũng chảnh choẹ như vậy à?"

Một tên khác cảnh giác hơn, liếc mắt quan sát xung quanh rồi đáp:

"Chứ sao! Xưa giờ vẫn thế. Chúng tôi quen rồi. Nhưng tôi khuyên cậu nên cẩn thận, nghe nói hắn có gì đó không tầm thường đâu."

"Không tầm thường" đang đứng ngay cạnh, liếc lạnh một cái.

Khác với vẻ phẫn nộ của Trang Đồ Nam, Thương Nghiên Lễ vẫn điềm tĩnh nhưng ánh mắt nhìn hai tên kia lạnh lẽo hẳn.

Bạch Triết khẽ vỗ nhẹ vai Trang Đồ Nam đang run lên vì giận.

Khi dán bùa, Vân Quán Nguyệt đã niệm chú, nên họ vẫn có thể trò chuyện bình thường. Người ngoài không nghe thấy, nhưng cả nhóm có thể giao tiếp tự do.

Bạch Triết lạnh giọng:

"Không cần chấp nhặt với loại rác rưởi này. Giờ chưa phải lúc xử lý bọn chúng. Đợi giải quyết xong chuyện ở Cẩm Thành rồi tính tiếp."

Dù tính cách ôn hoà, nhưng một khi chuyện liên quan đến Thương Nghiên Lễ, Bạch Triết cũng không dễ nhịn.

Cả nhóm đã sắp đi khuất, nhưng đám người kia vẫn tiếp tục bàn tán.

"Tôi thấy cô nàng đi cùng hắn cũng xinh đấy chứ. Vóc dáng, nhan sắc đều thuộc hàng cực phẩm! Tiếc là lại theo thằng mặt lạnh đó, phí của trời!"

Nghe tới đây, Trang Đồ Nam không nhịn nổi nữa:

"Tôi nói này, cậu không thấy nên dạy dỗ một trận cho nó nhớ đời à?"

Hắn ta vừa nói vừa siết tay, định lao lên thì bị Vân Quán Nguyệt ngăn lại: "Không cần."

Thương Nghiên Lễ đứng bên cạnh, ánh mắt còn lạnh hơn lúc nãy.

Ban đầu anh còn định tha cho bọn này một con đường sống, nhưng giờ thì hết rồi.

Đã không biết điều lại còn dám buông lời xúc phạm Vân Quán Nguyệt. Đáng chết thật.

Vân Quán Nguyệt nghiêng đầu liếc anh, cảm nhận được sát khí lạnh buốt đang toả ra từ người anh. Cô biết, anh đã thật sự nổi giận.

Sau đó, nghe Vân Quán Nguyệt giải thích, Trang Đồ Nam càng lúc càng rối:

"Ý cô là gì chứ? Nếu đã biết vậy thì chẳng phải bọn họ đang mặc kệ người ta chết sao?"

Thấy hắn ta ngốc nghếch đến mức này, Thương Nghiên Lễ cuối cùng cũng không nhịn được, lên tiếng:

"Ý của Quán Nguyệt là, đám người trong giới huyền thuật kia có thể đã bị điều khiển hoặc có vấn đề gì đó. Nói cách khác, có khả năng bọn họ đang cố tình khiến tình hình ở đây trở nên tệ hơn."

"Nếu mình cứ thế đi thẳng vào trước mặt họ, e rằng sẽ bị phá rối."

Tuy những kẻ đó có muốn gây rối cũng chưa chắc ảnh hưởng được đến bọn họ, nhưng hiện tại vẫn chưa rõ Cẩm Thành đang xảy ra chuyện gì, nên cứ kín đáo vẫn hơn.

Trang Đồ Nam cuối cùng cũng hiểu ra, gật đầu rồi cúi nhìn lá bùa ẩn thân trong tay Vân Quán Nguyệt, gương mặt thoáng chần chừ:

"Dù sao họ cũng là người trong giới huyền môn, mình cứ dán bùa rồi lặng lẽ đi vào thế này liệu có quá coi thường bọn họ không?"

Câu sau hắn ta chưa nói hết, nhưng ai trong nhóm cũng hiểu ý hắn ta định nói.

Vân Quán Nguyệt không chút do dự gật đầu, khoé môi nở nụ cười dịu dàng: "Có cần phải để tâm đến

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip