ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 391.1: Hết cách rồi

Cả nhóm đều cảm nhận rõ yêu khí đang lởn vởn quanh đây, chỉ không biết Vân Quán Nguyệt có cách nào giải quyết không.

Khi họ còn đang trò chuyện, cánh cửa một căn phòng bên cạnh bất chợt kêu két một tiếng, mở ra. Một cậu thiếu niên tầm mười bốn, mười lăm tuổi ló đầu ra nhìn quanh, ánh mắt lộ rõ vẻ đề phòng khi trông thấy cả bọn.

Thấy Trang Đồ Nam định lên tiếng, cậu thiếu niên khẽ cau mày, vẫy tay:

"Đừng nói nhiều. Vào đây trước đã."

Sự xuất hiện bất ngờ của cậu ta khiến Vân Quán Nguyệt và Thương Nghiên Lễ thoáng liếc nhìn nhau, dù trong lòng còn nghi ngờ nhưng đây là người sống đầu tiên họ gặp được ở Cẩm Thành. Dù chỉ là một đứa trẻ, nhưng ít ra cũng có thể hỏi ra một vài đầu mối.

Trang Đồ Nam và Bạch Triết cùng quan sát cậu ta, còn Bạch Triết thấy Thương Nghiên Lễ nhấc chân bước đi thì không nhịn được khẽ gọi: "Lão Thương..."

Thương Nghiên Lễ không dừng lại, chỉ điềm nhiên gật đầu ra hiệu cho cả nhóm theo sau.

Cậu thiếu niên thoáng lộ vẻ bất lực, nghiêng người tránh đường:

"Vào không? Đứng đó làm gì?"

Vân Quán Nguyệt khẽ cười, nhấc chân bước vào nhà theo cậu ta.

Vừa vào nhà, cô đã nhướng mày nhìn quanh một lượt.

Cẩm Thành là một thị trấn cổ, khác biệt với các thành phố hiện đại. Nhà nào cũng là dạng nhà riêng biệt. Dù bên ngoài đã được cải tạo cho đồng bộ, nhưng bên trong lại khác biệt rõ rệt.

Căn nhà này khá tối, cậu ta không bật đèn, cửa sổ cũng đóng kín mít, bên trong tối om, không có chút ánh sáng nào lọt vào, tạo cảm giác rất ngột ngạt.

Phòng khách gần như không có gì nổi bật, ngoại trừ chiếc bàn lớn ở giữa.

Cậu ta liếc sơ qua, rồi chỉ tay vào ghế:

"Ngồi đâu thì ngồi."

Vân Quán Nguyệt quan sát kỹ hơn, phát hiện trong nhà chỉ có mình cậu ta. Không gian khép kín khiến mùi hỗn hợp giữa thuốc và xác chết bên ngoài càng trở nên nồng nặc. Lại thêm chút ẩm mốc, khiến người ta khó chịu vô cùng.

Trang Đồ Nam nhăn mày. Từ lúc bước vào nhà, mùi này cứ xộc thẳng lên mũi, khiến đầu hắn ta quay cuồng.

Còn cậu thiếu niên thì lại rất bình thản, bưng ấm trà rót từng tách mời họ, dường như không hề nhận ra cái mùi đáng sợ ấy.

Trang Đồ Nam thật sự muốn hỏi thẳng rằng cậu ta bị mất khứu giác à?

Nhưng chưa kịp nói, Bạch Triết đã nhanh tay giữ hắn ta lại, ra hiệu im lặng.

Dù sao cũng là khách, được người ta mở cửa cho ở nhờ thì phải biết điều. Nói năng không cẩn trọng là quá bất lịch sự.

Họ quen nhau nhiều năm, chỉ cần một ánh mắt là đủ hiểu ý. Trang Đồ Nam gật đầu lia lịa, ra vẻ mình cũng rất biết cư xử.

Cậu thiếu niên không để ý mấy đến mấy người lớn, ngồi xuống cạnh bàn, đẩy từng tách trà đến trước mặt họ:

"Giờ này mà các người còn vào thành làm gì?"

Cậu ta nhìn non choẹt, nhưng giọng nói lại lạnh nhạt, già dặn một cách kỳ lạ. Ngoái đầu nhìn ra cửa, cậu ta tiếp tục nói:

"Bên ngoài đang phong tỏa mà. Mấy người vào được thì chưa chắc ra được đâu."

Thương Nghiên Lễ và Vân Quán Nguyệt cũng ngồi xuống cạnh bàn, nhưng cả hai đều không đụng đến tách trà cậu ta vừa rót.

Thấy vậy, Bạch Triết cũng kéo Trang Đồ Nam ngồi xuống theo, cả hai cũng chẳng ai động vào chén trà trước mặt.

Nghe xong lời Thương Nghiên Lễ nói, Vân Quán Nguyệt bỗng như vỡ lẽ, khẽ gật đầu:

"Ra là vậy, bảo sao lại kỳ lạ như thế."

Cô đưa tay vỗ nhẹ vai Thương Nghiên Lễ:

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip