ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 398.1: Yêu độc

Nghe hai người phía trước cãi nhau om sòm, Vân Quán Nguyệt khẽ đưa tay day trán. Trang Đồ Nam và Bạch Triết đúng là phiền thật, chỉ cần họ đứng cạnh nhau thì chẳng lúc nào được yên. Nhưng cũng chính vì thế mà cảm giác "đang sống" lại rõ rệt hơn. So với những năm tháng chỉ có một mình, sự ồn ào này thật ra cũng đáng quý. Thấy cô khẽ mỉm cười bước đi, Thương Nghiên Lễ liền sải bước theo kịp, đi bên cạnh cô.

Không biết có phải vì đã trừ được sói yêu hay không mà trăng đêm nay sáng hẳn lên, ánh trăng chiếu xuống gương mặt cả hai, dịu dàng và ấm áp. Gương mặt vốn đã đẹp đến ngạt thở của Vân Quán Nguyệt, lúc này lại càng như được phủ thêm một lớp ánh sáng mềm mại, khiến người khác chẳng thể rời mắt.

Cảm nhận được ánh mắt của Thương Nghiên Lễ đang dừng trên gương mặt mình, cô khẽ khựng lại, theo bản năng đưa tay sờ má:

"Sao vậy? Mặt em dính máu sói yêu à?"

Thương Nghiên Lễ lắc đầu, giơ tay nắm lấy tay cô:

"Không có đâu, đừng lo."

Động tác của anh rất tự nhiên, nhưng lại khiến Vân Quán Nguyệt hơi sững người. Thương Nghiên Lễ lúc này mới nhận ra, hôm nay là lần thứ hai anh vô tình chạm vào cô. Anh vội buông tay, khẽ cúi đầu:

"Xin lỗi, anh..."

"Không sao." Vân Quán Nguyệt nhận ra mình không hề phản cảm với sự đụng chạm của anh. Cô híp mắt, mỉm cười dịu dàng:

"Chuyện lúc nãy, khi anh ngăn em phá hủy viên yêu đan, em hiểu mà."

Cô không nhắc lại chuyện bị nắm tay, cả hai lặng lẽ sánh bước đi tiếp.

Trong lúc đó, Trang Đồ Nam ban đầu định đuổi theo họ nhưng bị Bạch Triết giữ lại.

"Tôi xin cậu đấy, đại ca. Cho họ nói chuyện riêng chút đi được không?"

Trang Đồ Nam ngẩn ra:

"À thì ra là thế. Hai người họ muốn nói chuyện."

Bỗng nhiên hắn ta như sực tỉnh:

"Khoan đã, nói cái gì? Họ định nói gì mà phải lén lút tránh tụi mình? Ý là chê tụi mình ngu nên không muốn bàn chung hả?"

Bạch Triết nghe hắn ta nói mà muốn nhức đầu:

"Không phải vì cậu ngu, mà là tôi ngu mới đi nói lý lẽ với người như cậu!"

"Tôi ngu hết chỗ nói rồi."

Bạch Triết dứt lời liền kéo Trang Đồ Nam lại, quyết không để hắn ta tiếp tục phá rối cuộc trò chuyện của Thương Nghiên Lễ và Vân Quán Nguyệt. May mà có Bạch Triết kìm chân Trang Đồ Nam, Thương Nghiên Lễ mới có thể yên tâm trò chuyện đôi câu với Vân Quán Nguyệt.

Vân Quán Nguyệt lấy lá bùa có chứa yêu đan ra, trầm giọng hỏi:

"Anh nói xem, chủ nhân của con sói yêu đó là ai?"

Thương Nghiên Lễ nhíu mày, gật đầu:

"Theo những gì anh biết về hắn, chắc chắn hắn sẽ không chấp nhận. Nhưng đó là con người trước đây. Người ta sẽ thay đổi."

Anh cúi đầu liếc nhìn lá bùa, hình ảnh con sói yêu hung tợn hiện lên trong đầu khiến anh lắc đầu:

"Khó nói lắm. Giờ hắn đã điên rồi, chỉ cần có thể giúp hắn đạt được mục đích, bất kỳ thứ gì hắn cũng sẽ lợi dụng."

"Huống chi sói yêu trên đời còn nhiều, đám sói từng giết cả nhà hắn đã bị hắn tự tay tiêu diệt từ lâu. Có lẽ hắn đã học cách chung sống với loài sói, chỉ cần có lợi là được."

Nói đến người bạn cũ, Thương Nghiên Lễ trầm mặt:

"Giờ anh không còn lấy tiêu chuẩn quá khứ để nhìn nhận hắn nữa. Có lẽ, anh chưa từng hiểu hắn là ai."

Giọng anh bình thản như đang nói chuyện về người dưng.

Vân Quán Nguyệt gật đầu, vỗ nhẹ lên vai anh rồi cười nói: "Đừng nghĩ đến những người không đáng làm

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip