Chương 403.1: Mắt trận
Thương Nghiên Lễ đã khôi phục hình người, đứng bên cạnh Vân Quán Nguyệt, ánh mắt thoáng chút ngạc nhiên. Khi nãy hổ yêu bất ngờ lao về phía anh, phản ứng của Vân Quán Nguyệt nhanh đến bất thường. Điều đó chỉ có thể chứng minh rằng cô vẫn luôn để tâm đến anh, sẵn sàng ra tay bất cứ lúc nào.
Giờ đây, cảm xúc cảm động ban nãy trong anh đã biến mất, thay vào đó là một dấu hỏi lớn. Tại sao cô lại ra sức bảo vệ anh? Trong mắt cô, anh yếu đuối đến thế sao?
Cảm nhận được ánh mắt khó hiểu và nụ cười cứng nhắc của Thương Nghiên Lễ, Vân Quán Nguyệt hiểu ngay anh đã hiểu lầm. Cô khẽ lắc đầu ra hiệu:
"Đừng nói mấy chuyện này lúc này. Mau đi bắt hết đám yêu quái trốn ra ngoài về."
Thương Nghiên Lễ gật đầu. Phải rồi, những con yêu này đều từng ăn thịt người, nếu thả ra ngoài, nhất định sẽ tiếp tục gây hại.
Giờ hổ yêu và Sói Vương đều đã chết, đám yêu quái mất chủ, rất dễ bị họ lần lượt bắt lại. Con nào phản kháng dữ dội thì giết tại chỗ. Những kẻ cầu xin tha mạng thì trói gô lại, chờ xử lý sau.
Yêu đan của hổ yêu khác với Sói Vương, dù chứa năng lượng rất mạnh nhưng không hề ghê tởm như vậy.
Vân Quán Nguyệt không chút do dự, lập tức thu yêu đan vào bùa. Tuy cô vẫn chưa nghĩ ra cách sử dụng cụ thể, nhưng giữ lại vẫn hơn là để phí.
Xong xuôi mọi việc, Thương Nghiên Lễ mới có thời gian nhìn Vân Quán Nguyệt với vẻ đầy nghi hoặc. Anh cần một lời giải thích cho câu hỏi vì sao cô lại bảo vệ anh?
Vân Quán Nguyệt bèn kể lại giấc mơ đêm qua.
"Chuyện là vậy đó."
Cô kết thúc, nhìn thẳng vào anh:
"Giờ anh hiểu rồi chứ? Tại sao cả ngày hôm nay em luôn nhìn về phía anh? Chính là vì giấc mơ đó quá thật, khiến em thấy lo. Em sợ anh sẽ gặp chuyện."
Thì ra là vậy. Hóa ra cô lo cho anh.
Thương Nghiên Lễ còn chưa kịp phản ứng, khóe môi đã tự động cong lên, chẳng thể giấu nổi.
Vân Quán Nguyệt nhìn thấy mà hơi bất ngờ. Một thần thú mà lại để tâm chuyện bị người khác nghĩ mình yếu?
Cô đưa tay xoa xoa cằm, lòng đầy khó hiểu. Đàn ông đều thế sao? Dù có là thần thú thì cũng sợ bị đánh giá thấp?
[Đúng là cái bản năng hơn thua trời đánh. ]
Thương Nghiên Lễ nghiêng đầu nhìn cô:
"Em có nghe câu này chưa, ngày nghĩ gì, đêm mơ nấy chưa?"
Tim anh đập thình thịch, từng chữ phát ra rất rõ ràng:
"Việc em nằm mơ thấy anh chưa chắc là điềm báo, mà có thể vì ban ngày em đã nghĩ đến anh nên đêm mới mơ thấy anh."
Sau lưng họ là xác của đủ loại yêu quái. Một vài con yếu ớt vẫn còn thoi thóp, lén lút nhìn trộm. Nhưng Thương Nghiên Lễ cảm thấy giây phút này chính là cơ hội tốt nhất để tỏ tình.
Tiếc rằng lời nói chưa kịp thành hình, Vân Quán Nguyệt đã cau mày lắc đầu:
"Không đâu. Em chưa từng thấy anh yếu. Cả ngày lẫn đêm, em luôn nghĩ anh rất mạnh."
Hươu yêu và hồ ly lén lút nghe trộm từ nãy giờ, cố tìm cơ hội chuồn đi, nghe Vân Quán Nguyệt nói xong thì suýt nữa bật cười.
[Trời đúng là công bằng thật. Ban cho cô ta năng lực phi thường, nhưng trong chuyện tình cảm thì đúng là đầu gỗ. ]
Chúng nó bỗng thấy tội nghiệp cho vị thần thú kia. Nhưng nghĩ lại thì giờ chưa đến lượt chúng thương cảm. Hổ yêu và Sói Vương đều chết dưới tay hai người kia, nghĩ đến đây, hươu yêu và hồ ly lại rùng mình, chỉ mong
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền