ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Nữ Phụ Ác Độc, Dựa Vào Huyền Học Phản Kích

Chương 405. .1: Không dám kể công

Chương 405.1: Không dám kể công

Vài ngày ở Cẩm Thành, Vân Quán Nguyệt ăn không ngon, ngủ không yên, tâm trạng vốn đã tệ. Nghĩ đến chuyện trước khi vào thành, chính đám người huyền môn này còn giở giọng kẻ cả với cô, cô chẳng có lý do gì để nể mặt.

Chứng kiến động tác của Vân Quán Nguyệt, Thương Nghiên Lễ đứng bên cạnh đã hiểu được ý định của cô, đồng thời cũng dần sáng tỏ mọi chuyện xảy ra ở Cẩm Thành.

Chưa kịp để luồng khí kia hoàn toàn xuất hiện, phía sau đã vang lên mấy tiếng gọi:

"Đạo hữu Vân, anh Thương, người của huyền môn đã dặn là không được vào thành, hai người làm vậy chẳng phải quá đáng lắm sao?"

Không cần quay đầu, Vân Quán Nguyệt cũng biết, nhất định là mấy tên pháp sư vô dụng của huyền môn.

Xem ra hành động cô vừa làm với hệ thống nước đã khiến Nữ hoàng Bích Lạc phải ra tay.

Không biết cô ta là ngại lộ diện hay có toan tính gì khác, mà lại sai mấy kẻ chẳng ra gì này đến cản đường.

Nực cười thật.

Vân Quán Nguyệt xoay người, bình tĩnh nhìn đám pháp sư kia, cười nhạt:

"Tôi chưa từng nghe nói Cẩm Thành bây giờ thuộc quyền quản lý của huyền môn đấy."

Nghe ra ẩn ý châm chọc trong câu nói, sắc mặt một tên pháp sư thoáng cứng lại, rồi vội vàng nặn ra nụ cười gượng gạo:

"Tôi không có ý đó, đạo hữu Vân đừng hiểu lầm."

"Thế à? Vậy anh định nói gì?"

Vân Quán Nguyệt hỏi, giọng điệu không mấy thân thiện.

Nhận ra tâm trạng cô không ổn, tên pháp sư dẫn đầu vội cười lấy lòng:

"Nếu chúng tôi có điều gì làm phiền lòng đạo hữu Vân, tôi thay mặt họ xin lỗi cô."

Ánh mắt Vân Quán Nguyệt càng lạnh:

"Thật thú vị, bọn họ không có miệng à? Phải nhờ anh xin lỗi giùm?"

Thương Nghiên Lễ hơi bất ngờ, nghiêng đầu nhìn cô. Trong trí nhớ của anh, cô tuy lạnh lùng nhưng rất ít khi dùng lời lẽ sắc bén. Hôm nay quả thật khác thường.

Nghĩ kỹ lại, chắc do mấy ngày qua cô bị đói thật. Tâm trạng chẳng tốt chút nào.

Bị cô nói trúng tim đen, tên pháp sư kia chỉ biết cười trừ.

[Chết tiệt, con nhỏ này điên rồi à, cứ thấy người là cắn?]

Thấy hắn ta không nói gì, Vân Quán Nguyệt nhướng mày liếc qua một lượt:

"Nếu các anh không có chuyện gì nữa thì bọn tôi còn việc phải làm, xin phép đi trước."

"Đợi đã, đạo hữu Vân!"

Tên pháp sư kia bước lên, sắc mặt khó coi hẳn:

"Nơi này do huyền môn kiểm soát, mong cô đừng làm khó chúng tôi, mời rời khỏi đây."

Nghe vậy, sắc mặt Vân Quán Nguyệt càng lạnh hơn vài phần:

"Tôi nhớ rất rõ, lúc bọn tôi vừa định vào thành cũng là mấy anh lớn tiếng cảnh báo rằng thành này đang bị kiểm soát, vào thì không được ra."

"Giờ chúng tôi đã vào rồi, anh lại không cho ra, giờ thì lại bảo đi? Mấy người huyền môn các anh làm việc thật lạ đời."

Bị vạch mặt giữa ban ngày, đám đó chẳng biết giấu mặt đi đâu, nhưng lý cũng chẳng cãi được, đành cắn răng tiếp tục tỏ ra cứng rắn.

Người dẫn đầu gạt luôn vẻ mặt giả lả, giọng gay gắt:

"Xin lỗi đạo hữu Vân, hôm nay cô đi cũng phải đi, không đi cũng phải đi."

Nghe vậy, cả đám pháp sư sau lưng cũng bước lên một bước, tỏ rõ thái độ hùng hổ.

Thấy vậy, Thương Nghiên Lễ hơi cau mày, cũng tiến lên phía trước một bước.

Danh tiếng của anh, ai chẳng từng nghe. Huống chi khí thế trời sinh kia vốn đã khiến người thường không dám nhìn thẳng. Giờ không kìm nén, chỉ đứng đó thôi mà đã khiến mấy tên pháp sư lùi lại hai bước.

Chỉ còn tên

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip