ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Nữ Phụ Ác Độc, Dựa Vào Huyền Học Phản Kích

Chương 407. .1: Không muốn rời đi

Chương 407.1: Không muốn rời đi

A Phi đã tỉnh từ trước, những lời Vân Quán Nguyệt vừa nói, cậu ta đều nghe hết.

Cậu ta bước chậm rãi ra khỏi phòng, Trang Đồ Nam vẫn còn đang hoài nghi nhân sinh, cánh cửa phòng mở ra, một dáng người nhỏ nhắn bước ra ngoài.

Cậu ta nhìn thấy Thương Nghiên Lễ và Vân Quán Nguyệt trước mắt, cậu ta ngập ngừng một lúc rồi lên tiếng:

"Lão Thương, chị đẹp, hai người phát hiện từ khi nào vậy?"

Vân Quán Nguyệt đưa tay xoa cằm, nhìn ánh mắt mong đợi của A Phi và vẻ mặt căng thẳng chẳng kém của Trang Đồ Nam, bình tĩnh đáp:

"Ngay từ đầu."

Nghe câu đó, vẻ mặt A Phi vẫn coi như bình thường, còn Trang Đồ Nam thì gần như muốn phun máu tại chỗ. Hắn ta quay đầu nhìn Thương Nghiên Lễ:

"Lão Thương, anh cũng biết luôn à?"

Thương Nghiên Lễ gật đầu. Lúc này thì Trang Đồ Nam hoàn toàn sụp đổ.

Không thể nào! Lẽ nào trên đời thật sự chỉ có mỗi mình hắn ta là ngốc đến thế?

Cùng lúc ấy, Trang Đồ Nam không kìm được, đến gần Thương Nghiên Lễ hỏi:

"Lão Thương, anh và Vân Quán Nguyệt rốt cuộc phát hiện từ bao giờ? Nếu A Phi không phải người, thì cậu ta là gì?"

Thương Nghiên Lễ chẳng buồn trả lời câu hỏi đầu tiên. Với anh, hắn ta quá ngốc. Ánh mắt anh vẫn dán chặt vào A Phi, chậm rãi nói từng chữ: "Phỉ Phỉ."

Sinh vật dị chủng trong Sơn Hải Kinh.

Nghe anh gọi thẳng tên thật của mình, cơ thể A Phi khẽ cứng lại, gương mặt thoáng sững sờ. Cậu ta ngẩng đầu nhìn Thương Nghiên Lễ, trong ánh mắt có chút phức tạp, nhưng rất nhanh đã dịu xuống.

Vân Quán Nguyệt lúc này chẳng buồn để tâm đến tâm trạng khủng hoảng của Trang Đồ Nam. Cô quay sang nhìn Bạch Triết:

"Đừng nói chuyện nữa, mau kiểm tra xem cậu ấy có chuyện gì không? Trận pháp đã bị phá rồi mà sao vẫn mệt mỏi thế?"

Bạch Triết gật đầu. Thật ra không cần cô nhắc, hắn ta cũng định kiểm tra cho cậu nhóc này.

Hắn ta bước tới, vận linh lực kiểm tra toàn thân A Phi. Bên cạnh là Trang Đồ Nam đang rơi vào trạng thái hoài nghi cuộc đời, vẫn lẩm bẩm tự hỏi tại sao Vân Quán Nguyệt lại nhận ra ngay từ đầu rằng A Phi không phải con người.

Thương Nghiên Lễ tựa hờ vào khung cửa, đứng một bên, vẻ mặt bình thản.

Ngay lúc đó, Bạch Triết kinh ngạc chứng kiến cơ thể thiếu niên trước mặt nhỏ dần, cuối cùng biến mất khỏi tầm mắt.

Dưới đất xuất hiện một sinh vật trắng muốt. Nói là mèo cũng không đúng, vì thân hình nó lớn hơn, trông giống một con cáo nhỏ.

Tai nó rất dài và to, gần như chạm đất. Bốn chân ngắn nhưng chắc khỏe. Toàn thân phủ lớp lông trắng dày và mềm, đuôi dài có hoa văn đen. Đôi mắt cong như trăng khuyết.

A Phi vừa hiện nguyên hình, người bất ngờ nhất là Vân Quán Nguyệt. Nguyên hình của Thương Nghiên Lễ đầy uy nghi, Bạch Triết mang khí chất nho nhã, còn A Phi sao lại đáng yêu đến vậy, chẳng khác gì một con mèo con.

Theo bản năng, cô giơ tay vẫy nhẹ. Quả nhiên, Phỉ Phỉ lạch bạch chạy đến, nhào vào bên cạnh cô, chỉ thiếu nước "meo" lên một tiếng.

"Em dễ thương quá rồi đấy, được không đây?"

Tay Vân Quán Nguyệt lơ lửng trên đầu Phỉ Phỉ, chợt nhớ ra cậu ta chính là A Phi nên vẫn hỏi một tiếng.

Phỉ Phỉ chẳng chút do dự, ngẩng đầu cọ vào lòng bàn tay cô.

Lớp lông đúng thật mềm mịn, vuốt vào rất êm tay, cực kỳ dễ chịu.

Điều kỳ lạ là, chỉ cần chạm vào cậu ta, cô liền không còn cảm giác đói.

Vân Quán Nguyệt quay sang nhìn Thương

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip