Chương 409.1: Diễn đàn sắp nổ tung rồi
Bị Vân Quán Nguyệt kéo lại ngồi xuống bàn, hai người nghiêm túc bắt đầu ăn cơm. Vừa giải độc xong, tiêu hao không ít linh lực, lúc này cả hai đều đói, nên cũng ăn rất tập trung.
Vừa nếm được mấy miếng, Vân Quán Nguyệt đã ngạc nhiên quay sang nhìn Bạch Triết:
"Bạch Triết, không ngờ anh nấu ăn ngon đến vậy!"
Bạch Triết híp mắt cười, mặc kệ Trang Đồ Nam và A Phi đang cãi nhau bên cạnh, tự nhiên ngồi xuống bên Vân Quán Nguyệt:
"Tất nhiên rồi, ở trang viên toàn đầu bếp giỏi do Lão Thương mời về, nên tôi không có dịp thể hiện. Giờ thì rốt cuộc cũng có cơ hội rồi."
Vân Quán Nguyệt ăn rất vui vẻ, đôi mắt cười cong lên như trăng khuyết:
"Anh làm ngon thật đấy, không thua gì mấy đầu bếp năm sao ở trang viên đâu."
Thấy hai người trò chuyện vui vẻ, A Phi vội chen vào:
"Chị đẹp ơi, em cũng nấu ăn giỏi lắm! Tối nay để em trổ tài, đích thân vào bếp nhé?"
Trang Đồ Nam không chịu thua, cũng sáp lại gần:
"Thằng nhóc, chỗ nào cũng thấy mặt em là sao hả?"
Hắn ta cau mày nhìn A Phi, rồi cảnh giác liếc sang Thương Nghiên Lễ như muốn nhắc nhở: [Chú ý đó, đừng để bị hớ!]
Cậu nhóc này bình thường chẳng là gì, nhưng người ta cứ tranh cứ giành, lại nói năng khéo léo, nhỡ đâu chiếm được lòng cô thì sao? Còn Lão Thương thì khác, mặt lạnh như tiền, nói năng lại vụng về. Ừ thì, thà im còn hơn. Cơ mà A Phi không giống vậy, nói nhiều, biết giành spotlight, lại còn lắm chiêu. Nếu cứ để cậu ta quanh quẩn bên cạnh Vân Quán Nguyệt, ai mà biết chuyện gì sẽ xảy ra?
Bạch Triết không đến mức sốt sắng như Trang Đồ Nam, nhưng cũng thấy Thương Nghiên Lễ quá thờ ơ.
Hắn ta mỉm cười, quay sang nhắc A Phi:
"Nếu muốn nấu bữa tối thì chắc em nên đi chợ trước đi nhỉ?"
"Đúng rồi, đúng rồi! Vẫn là anh Bạch Triết hiểu em nhất."
A Phi mắt sáng rỡ. Cậu ta chẳng buồn tranh cãi với ông chú già kia nữa, bao nhiêu tuổi rồi mà vẫn độc thân, chắc chắn có vấn đề.
Dỗ được A Phi rời đi, Bạch Triết lại quay sang an ủi Trang Đồ Nam đang hậm hực:
"Thôi đừng giận nữa. Nãy cãi nhau với đám người huyền môn xong lại phát tác, giờ chắc cũng mệt rồi. Về nghỉ một lát đi, tôi đưa cậu về."
Vừa nói, hắn ta vừa ra hiệu bằng mắt, ý nhắc Trang Đồ Nam để lại không gian riêng cho Thương Nghiên Lễ và Vân Quán Nguyệt.
Trang Đồ Nam lập tức hiểu ý, gật đầu lia lịa:
"Cậu nói đúng! Tôi mệt sắp chết rồi, đi thôi, đi ngay bây giờ."
Thấy Trang Đồ Nam và Bạch Triết căng thẳng ra mặt, Thương Nghiên Lễ chỉ lắc đầu bất lực. Tuy giữa anh và Vân Quán Nguyệt còn chưa có gì rõ ràng, nhưng cũng không đến mức phải sợ một đứa nhóc như A Phi. Hai người kia đúng là thiếu tự tin quá mức.
Thương Nghiên Lễ nói:
"Lão Bạch, hay là đưa cậu về điều trị đi."
Từ thân thể đến não bộ đều cần chữa, lời này Thương Nghiên Lễ không nói ra, nhưng Trang Đồ Nam thì hiểu rõ. Hắn ta lập tức tức điên: [Tên khốn này! Mình lo cho cậu ta như thế mà còn bị xem là gánh nặng?]
Đợi bọn họ đi hết, Thương Nghiên Lễ chỉ có thể bất lực lắc đầu. Anh biết hai tên kia thật lòng muốn giúp, nhưng cũng quá lộ liễu rồi. Chẳng lẽ tưởng Vân Quán Nguyệt không nhận ra?
Trong khi họ tiếp tục ầm ĩ, Vân Quán Nguyệt vẫn im lặng, chăm chú ăn cơm. Cuối cùng cũng được ăn một bữa ra hồn, cô chẳng còn tâm trí quan tâm ai
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền